[phpBB Debug] PHP Warning: in file [ROOT]/includes/bbcode.php on line 488: preg_replace(): The /e modifier is no longer supported, use preg_replace_callback instead
[phpBB Debug] PHP Warning: in file [ROOT]/includes/bbcode.php on line 488: preg_replace(): The /e modifier is no longer supported, use preg_replace_callback instead
[phpBB Debug] PHP Warning: in file [ROOT]/includes/bbcode.php on line 488: preg_replace(): The /e modifier is no longer supported, use preg_replace_callback instead
[phpBB Debug] PHP Warning: in file [ROOT]/includes/bbcode.php on line 488: preg_replace(): The /e modifier is no longer supported, use preg_replace_callback instead
[phpBB Debug] PHP Warning: in file [ROOT]/includes/bbcode.php on line 488: preg_replace(): The /e modifier is no longer supported, use preg_replace_callback instead
[phpBB Debug] PHP Warning: in file [ROOT]/includes/bbcode.php on line 488: preg_replace(): The /e modifier is no longer supported, use preg_replace_callback instead
[phpBB Debug] PHP Warning: in file [ROOT]/includes/bbcode.php on line 488: preg_replace(): The /e modifier is no longer supported, use preg_replace_callback instead
[phpBB Debug] PHP Warning: in file [ROOT]/includes/bbcode.php on line 488: preg_replace(): The /e modifier is no longer supported, use preg_replace_callback instead
[phpBB Debug] PHP Warning: in file [ROOT]/includes/bbcode.php on line 488: preg_replace(): The /e modifier is no longer supported, use preg_replace_callback instead
[phpBB Debug] PHP Warning: in file [ROOT]/includes/bbcode.php on line 488: preg_replace(): The /e modifier is no longer supported, use preg_replace_callback instead
[phpBB Debug] PHP Warning: in file [ROOT]/includes/bbcode.php on line 488: preg_replace(): The /e modifier is no longer supported, use preg_replace_callback instead
[phpBB Debug] PHP Warning: in file [ROOT]/includes/bbcode.php on line 488: preg_replace(): The /e modifier is no longer supported, use preg_replace_callback instead
[phpBB Debug] PHP Warning: in file [ROOT]/includes/bbcode.php on line 488: preg_replace(): The /e modifier is no longer supported, use preg_replace_callback instead
[phpBB Debug] PHP Warning: in file [ROOT]/includes/bbcode.php on line 488: preg_replace(): The /e modifier is no longer supported, use preg_replace_callback instead
[phpBB Debug] PHP Warning: in file [ROOT]/includes/bbcode.php on line 488: preg_replace(): The /e modifier is no longer supported, use preg_replace_callback instead
[phpBB Debug] PHP Warning: in file [ROOT]/includes/bbcode.php on line 488: preg_replace(): The /e modifier is no longer supported, use preg_replace_callback instead
[phpBB Debug] PHP Warning: in file [ROOT]/includes/bbcode.php on line 488: preg_replace(): The /e modifier is no longer supported, use preg_replace_callback instead
[phpBB Debug] PHP Warning: in file [ROOT]/includes/bbcode.php on line 488: preg_replace(): The /e modifier is no longer supported, use preg_replace_callback instead
[phpBB Debug] PHP Warning: in file [ROOT]/includes/bbcode.php on line 488: preg_replace(): The /e modifier is no longer supported, use preg_replace_callback instead
[phpBB Debug] PHP Warning: in file [ROOT]/includes/bbcode.php on line 488: preg_replace(): The /e modifier is no longer supported, use preg_replace_callback instead
[phpBB Debug] PHP Warning: in file [ROOT]/includes/bbcode.php on line 488: preg_replace(): The /e modifier is no longer supported, use preg_replace_callback instead
[phpBB Debug] PHP Warning: in file [ROOT]/includes/bbcode.php on line 488: preg_replace(): The /e modifier is no longer supported, use preg_replace_callback instead
[phpBB Debug] PHP Warning: in file [ROOT]/includes/bbcode.php on line 488: preg_replace(): The /e modifier is no longer supported, use preg_replace_callback instead
[phpBB Debug] PHP Warning: in file [ROOT]/includes/bbcode.php on line 488: preg_replace(): The /e modifier is no longer supported, use preg_replace_callback instead
[phpBB Debug] PHP Warning: in file [ROOT]/includes/bbcode.php on line 488: preg_replace(): The /e modifier is no longer supported, use preg_replace_callback instead
[phpBB Debug] PHP Warning: in file [ROOT]/includes/bbcode.php on line 488: preg_replace(): The /e modifier is no longer supported, use preg_replace_callback instead
[phpBB Debug] PHP Warning: in file [ROOT]/includes/bbcode.php on line 112: preg_replace(): The /e modifier is no longer supported, use preg_replace_callback instead
[phpBB Debug] PHP Warning: in file [ROOT]/includes/bbcode.php on line 112: preg_replace(): The /e modifier is no longer supported, use preg_replace_callback instead
[phpBB Debug] PHP Warning: in file [ROOT]/includes/functions.php on line 4762: Cannot modify header information - headers already sent by (output started at [ROOT]/includes/functions.php:3897)
[phpBB Debug] PHP Warning: in file [ROOT]/includes/functions.php on line 4764: Cannot modify header information - headers already sent by (output started at [ROOT]/includes/functions.php:3897)
[phpBB Debug] PHP Warning: in file [ROOT]/includes/functions.php on line 4765: Cannot modify header information - headers already sent by (output started at [ROOT]/includes/functions.php:3897)
[phpBB Debug] PHP Warning: in file [ROOT]/includes/functions.php on line 4766: Cannot modify header information - headers already sent by (output started at [ROOT]/includes/functions.php:3897)
CLB Thái Cực Nội Gia Quyền Hà Nội • Xem chủ đề - Tự vấn về tập luyện và sự viên mãn

Tự vấn về tập luyện và sự viên mãn

太极拳 - Taijiquan

Tự vấn về tập luyện và sự viên mãn

Gửi bàigửi bởi victorytoc » Thứ 4 08/12/10 10:00

Đến với Thái Cực Quyền (TCQ) đã hơn hai năm, từ chỗ chẳng biết gì, nay đã tạm coi là vượt được lớp vỡ lòng, biết mặt chữ, bắt đầu chuyển sang ghép vần đặt câu phức hợp. Cũng đã biết thế nào là thả lỏng, là nghe cơ thể, là vận động cục bộ, là quán tưởng hành động trong nội tại. Sức khỏe tốt lên, tinh thần lúc lên lúc xuống vì còn phải chịu ảnh hưởng rất nhiều vào kiếm sống (cái này chắc chẳng phải nhiều người thoát ra được !!!). Chiều nay rỗi, lẩn thẩn làm cái việc sơ kết và tư duy chiều sâu, hòng tạo đà hưng phấn cho những ngày tiếp theo.

1- 10 yếu lĩnh và sự thực hành: cái này chắc ai vào tập cũng bắt buộc phải biết. Tôi liệt kê để tiện theo mà kể.
1. Hư linh đỉnh kình
2. Hàm hung bạt bối
3. Tùng yêu
4. Phân hư thực
5. Trầm kiên trụy chẩu
6. Dụng ý bất dụng lực
7. Thượng hạ tương tùy
8. Nội ngoại tương hợp
9. Tương liên bất đoạn
10. Động trung cầu tịnh

Chỉ có 10 yếu lĩnh, đọc thì hiểu ngay mà làm sao khó thế, được cái nọ lại mất cái kia, hoặc giả lúc còn lúc mất. Trang công tĩnh thì có thể đạt yêu cầu của các mục 1, 2, 3, 5 trong khoảng nhiều nhất 30 phút, dài hơn là bất ổn dần dần. Khi chuyển từ động tác này sang động tác khác, lại mất đi một vài yếu lĩnh. Lại phải nhập thế rồi, điều chỉnh dần lại mới coi như là tạm ổn. Chỉ khác là thời gian mất ổn định thì ngày một ngắn đi, có nghĩa là cơ thể cũng đã quen dần, cảm giác khó chịu, mỏi và đau thắt ít đi rất nhiều, tạm coi là biết thế nào là đúng sai, biết lỗi và sửa được lỗi !

Mục 4, bắt đầu gặp cảm giác, nhưng mới chỉ rõ ở chân khi bước bộ, còn ở tay thì hầu như không gặp, chưa kể đến các phần thân thể khác.

Mục 7, phải nói thật là lúc đầu không chú ý nhiều lắm nên tương quan vị trí không đạt, được tay hỏng chân, được phải mất trái. Mặt khác cũng tại phom động tác chưa chuẩn, lệch hông eo, vai đu theo tay nên mất đi cân đối. Cái này cần phải lưu tâm liên tục và ngay từ đầu thì đỡ vất vả hơn. Trót sai nên nay sửa lại cũng tốn nhiều thời gian ra phết

Mục 6, 8 thật sự là một cái gì đó xa lạ lắm. Đang cố tìm hiểu thế nào là chuẩn mà hình như không thể

Mục 9, thành thực thì chỉ có cảm nhận khi đi quyền và hiện cũng đang cố để lưu giữ cảm giác liền lạc này trong một đoạn của bài quyền rồi kéo dài cái đoạn đó càng nhiều càng tốt. Đích là kéo được đến hết bài thì đã là quá ổn. Khi trang công chẳng bao giờ tôi có được khái niệm về mục này (!?).

Mục 10, chưa bao giờ gặp và hoàn toàn đang ở trong mơ

Nhiều việc phải làm quá:
- Đầu chưa đạt độ đỉnh như tự nhiên phải vậy, vẫn cần điều chỉnh
- Cung lưng chưa chuẩn, đỉnh cung còn cao quá, chưa rơi tới thắt lưng nên thân còn phân đoạn
- Vai đã lỏng chút ít nhưng vẫn còn dư quá nhiều lực
- Gối chưa thật chuẩn, vẫn đẩy ngang để tròn háng mà chưa đạt độ thu để trọng tâm xuống đất. Hậu quả là đau gối, tắc khí, đôi khi cáu bẳn có lẽ là tại cái này đây
- Hơi thở đã tương đối ổn nhưng chưa sâu và đều. Tương hỗ của Đan Điền và Mệnh Môn thì chưa có gì rõ rệt.
- Tương hỗ vị trí theo mục 7 còn tốn nhiều cơm gạo.
- Cái gì còn trong mơ thì lại mơ tiếp vậy biết làm sao.
Sức Khỏe, Tri Thức và Nỗ lực tạo Thành Công
Vị Tha để Thanh Thản
victorytoc
Thành viên tích cực
Thành viên tích cực
 
Bài viết: 96
Ngày tham gia: Thứ 4 10/12/08 12:48

Re: Tự vấn về tập luyện và sự viên mãn

Gửi bàigửi bởi victorytoc » Thứ 5 09/12/10 8:00

2- Cơ bản công và các bài tập hỗ trợ:
- Cơ bản công là gì ? Tại sao phải tập cơ bản công ? Khi mới vào tập, chắc ai cũng tự đặt câu hỏi như vậy. Thày cùng các trợ giáo chắc cũng đôi lần đề cập đến nó. Thực cũng chẳng có gì khó hiểu cả. Cơ bản công là các bài tập cơ bản, nhằm tạo "áp lực" cục bộ lên một bộ phận thân thể nào đó, nhằm làm mềm lỏng nó, bắt nó phải chuyển động theo đúng yêu cầu mình muốn, đúng trình tự mà yếu quyết TCQ đòi hỏi, rồi tự thân mình cảm nhận từng chút một cái thay đổi đó, cái quy trình thay đổi cảm giác nội tại của bộ phận cơ thể đó. Cứ tạm dừng như vậy đã, còn việc phối hợp cảm giác, phối hợp vận động là một bước tiếp theo, cao hơn, cần nhiều mồ hôi và công sức hơn.
Cơ bản công có các bài tập riêng lẻ cho tay, cho chân, cho hông eo, cho vai, lưng, khớp háng... Đòi hỏi lặp đi lặp lại của các bài tập này là lỏng, lỏng hơn nữa, giãn, giãn hơn nữa, buông, buông hơn nữa. Tập thì nặng và nhanh mỏi, động tác thì đơn điệu, lặp lại làm ai ai cũng buồn chán. Đôi lúc lẩn thẩn nghĩ thế này mà là TCQ à ? Tưởng tập cái gì cao siêu chứ, cứ quay tay, xoay háng, cứ xay lúa rồi hí cầu, dật dật dờ dờ mãi như thế này trông giống người tâm thần hơn. Lại cũng có lúc nghĩ, hay đây là quy trình thử thách của thày, ai kiên trì thì mới được dạy chính thức, ai chán thì bỏ luôn đi coi như chẳng có duyên với môn này.
Rồi thời gian qua đi vài tuần, vài tháng, cái lẩn thẩn cũng quên đi, chợt nhận thấy, ờ lưng dạo này không hay đau mỏi nữa, Đại chùy không còn tức, nhức như trước, tay chân, cơ thể mềm mại hơn. Đầu cổ không còn bị vẹo, sái khi ngủ dậy vì gối cao gối thấp. Giấc ngủ yên ả hơn, ít mộng mị hơn. À, thì ra là cũng đã được trả công từ sự luyện tập này, lòng vui hơn, luyện tập chăm chú hơn, để ý nghe cơ thể hơn. Cơ bản công thực sự đã trở thành cái cần thiết cho mỗi sáng thức dậy, cho mỗi tối trước khi đi ngủ, đặc biệt cho bất kì lúc nào thấy mỏi mệt hay căng thẳng trong ngày. Thế mới rõ là, chẳng ai thích mình bằng mình, chẳng ai yêu mình bằng mình, và cũng chẳng ai ra lệnh cho mình nghiêm túc bằng mình. Cái tưởng là buồn chán, bị ép buộc thì nay lại trở thành một nhu cầu, một cứu cánh cho sự cân bằng và giải thoát.
Vậy thì, hãy tự nhìn nhận sự thay đổi của cơ thể, hãy tự tạo niềm vui, hãy nghĩ đến những điều phấn khởi khi luyện cơ bản công, không sớm thì muộn, cơ bản công sẽ trả lãi cho chính bạn. Một điều cần lưu ý: hãy làm theo đúng lời hướng dẫn và tham khảo động tác của người làm mẫu, không câu nệ khuôn mẫu, vì đôi lúc người làm mẫu cũng chưa hẳn là đạt độ chuẩn cao nhất (họ cũng đang tự hoàn thiện mình mà - cái này đúng và không đáng bị bêu diếu, nếu mình thấy họ làm mẫu chưa thật chuẩn theo lí thuyết)
- Các bài tập hỗ trợ: trong luyện tập, hoặc giới thiệu trên mạng, có thể bạn được hướng dẫn thêm một vài bài tập lẻ có tác dụng hỗ trợ (Bài luyện mắt, bài luyện dẻo cột sống, bài luyện buông lỏng các khớp - Phóng tùng công, bài luyện phát kình, .....rất nhiều thứ hữu ích). Vậy nhìn nhận đánh giá thế nào với các bài tập bổ trợ này ? Cư xử sao đây với các bài tập này ? Có cái gì liên hệ giữa các bài này với TCQ hay không ? Chắc nhiều người băn khoăn cũng như tôi vậy.
Thấy giới thiệu thì hăng hái tập thử. Một thời gian nghe ngóng thấy có tác dụng thật, và thế là đưa vào luyện tập chính thức, coi như một phần tất yếu của quá trình luyện tập của mình. Đúng không, có tác dụng thật cơ mà ? À ngồi nghĩ lại thấy đúng. Đúng vì nó cho mình cái mình cần. Mình chưa lỏng được vai, được khuỷu, tập Phóng tùng công thì thấy lỏng ra rõ ràng, xương sống dẻo hơn, quay đi quay lại không thấy ngai ngái ở hông eo... Nhưng kiểm điểm kỹ lại thì cũng thấy có thêm một số tác động phụ như hơi bị dãn khớp, có cảm giác tê nhức ở gióng xương vai, khuỷu, ống chân. Băn khoăn tự nghĩ, hay là sai. Mình tập sai hay phối hợp không đúng ? Hỏi thày hỏi bạn rồi tự kết luận thế này:
Các bài tập hỗ trợ luôn chỉ là hỗ trợ vì bản thân chúng chỉ được xếp vào loại hỗ trợ chứ không phải là một môn, hoặc một trường phái chính thức. Chính vì các cụ đưa vào dòng hỗ trợ, do vậy chỉ nên tập thêm vào từng giai đoạn cụ thể. Chúng nhanh chóng cho bạn cái cảm giác mà tập chính thống còn lâu bạn mới gặp được, nhưng bằng cách khác chứ không bằng cách mà theo yếu quyết TCQ. Bạn đã lỏng được một số khớp, nhưng không phải nội tại nó lỏng, cơ thể bạn làm cho nó lỏng từ ý thức lỏng đi, mà lỏng vì bạn dùng sức để đẩy phần cơ thể đó rơi ra, văng ra trong lúc không kiểm soát được sự vươn giãn, thúc đẩy nội tại từ trong ra ngoài, từ gốc đến ngọn. Có thể nói đó là lỏng thụ động, còn TCQ cần bạn phải lỏng chủ động, như có như không, viên mãn, một cái lỏng di động từ gốc đến ngọn, thu phát điều hòa để khi cần có thể tức khắc biến hóa lỏng thành chặt, chặt thành lỏng ở nơi này nơi khác. Cái đó cao hơn rất nhiều, là đỉnh cao của sự tự điều tiết. Tôi chẳng gặp cảm giác ấy, nhưng đó lại là cái đích mà tôi cần phấn đấu. Vẫn tập các bài hỗ trợ, nhưng với thái độ đúng mực. Có cảm giác thông qua bài hỗ trợ rồi, hãy quay trở về tìm lại cảm giác đó thông qua yếu quyết TCQ, bao giờ gặp lại, thì coi như mình trả được bài, nuôi dưỡng cái cảm giác ấy, phát triển cái cảm giác ấy, đó cũng là cách trả ơn cho các bài tập hỗ trợ.
Sức Khỏe, Tri Thức và Nỗ lực tạo Thành Công
Vị Tha để Thanh Thản
victorytoc
Thành viên tích cực
Thành viên tích cực
 
Bài viết: 96
Ngày tham gia: Thứ 4 10/12/08 12:48

Re: Tự vấn về tập luyện và sự viên mãn

Gửi bàigửi bởi victorytoc » Thứ 6 10/12/10 2:13

3- Trang công - Lợi ích và lượng luyện tập:
- Trang công nói thì ngắn gọn, áp dụng và luyện tập thì nhiều vô kể. Trong luyện tập, điều kiện bắt buộc là ngày nào cũng phải trang công. Trang công như cái gốc. Luyện trang công là tích nội lực. Thực hành trang công là lúc chuẩn nhất để kiểm tra và điều chỉnh cơ thể theo đúng các yếu quyết TCQ. Mới tập thì được hướng dẫn chỉ vài thế đứng trang công như Mã bộ ôm cầu, Mã bộ tay án xuống, Mã bộ tay án lên trời, Mã bộ tay án sang ngang, rồi Cung bộ tay án. Tập đi tập lại cũng mệt và chán, nhưng tác dụng thì cực cực nhiều. Nói không ngoa chứ chỉ với tiêu chí dưỡng sinh thì Trang công chăm chỉ kết hợp với thở bụng điều hòa đã là quá đủ. Làm đúng, cơ thể sảng khoái, khí huyết lưu thông, đầu óc linh mẫn, kìm nén cảm xúc tốt, ăn ngủ tốt, thế chẳng là Tiên thì là cái gì.
Chỉ bực một điều là đầu không nghĩ gì thì không được, đành tạo "giả thức" bằng cách nghĩ điều đơn giản, phấn khởi, hoặc nhẩm lời bài hát mà mình ưu thích, nông dân nhất thì đếm theo nhịp thở, hoặc chuyên cần nhất thì nghĩ dần từng chi tiết cơ thể mình, từ đầu trở xuống kiểm tra nó lỏng chưa, buông chưa..., điều chỉnh nó về đúng yêu cầu.
Tập nhiều lên thì vỡ lẽ ra rằng trang công luyện tới từng thức. Thức nào cũng trang được, yếu quyết chỉ có vậy, chỉ có là mình trang có đúng hay không. Đúng thì cơ thể trầm ổn, thoải mái, không đúng thì đau mỏi ngay. Cứ vừa trang vừa kiểm tra rồi sửa, đạt độ thoải mái khi trang là ổn.
Tập cao hơn một chút lại thấy trang công đi vào từng phân thức. Trong lúc diễn một thức nào đó, chia nhỏ quá trình vận động của thức đó cũng có vài thời điểm khai hợp, áp dụng trang vào đó được mới là tuyệt. Kiểm tra cơ thể thấy rõ là trang tĩnh thì còn tàm tạm, chứ trang tại thức cũng đã chệch choạc. Thức này trang ổn, thức khác chưa chắc đã trang được. Lại nói đến trang trong phân thức thì chắc là mơ ước.
- Nhiều người quan tâm hỏi rằng vậy trang bao nhiêu là đủ ? Xin thưa, cái này vô cùng. Lại hỏi tại sao lại vô cùng ? Xin thưa, nói vô cùng là vì liên quan đến cách trang và cách áp dụng trang công trong cuộc sống sinh hoạt hàng ngày. Nếu trang đúng, vào thế là đúng ngay, ý thức tập trung ngay, buông lỏng được ngay, có thể ngay ngắn ngay... tóm lại là chuẩn ngay, thì trang vài phút cũng đạt độ khoan khoái. Trong ngày tiện lúc nào trang lúc đấy, sáng, trưa, chiều, tối thành ra ngày cũng được vài chục phút. Còn có ý thức và luyện tập thành thục thì đứng nói chuyện cũng trang, đứng sắp hàng cũng trang, ngồi trên ghế cũng trang, đi xe máy cũng có trang... đấy là sách nói thế chứ tôi chưa đạt mức này thành thử cũng chỉ là liệt kê chứ bàn luận thì không dám.
Cá nhân thường trang vào sáng và tối, mỗi lần trang ít nhất 15 phút, nhiều nhất chưa quá 1 giờ. Không câu nệ là trang thức nào lâu hơn, trang kiểu gì là chính. Nhưng chủ yếu là Mã bộ ôm cầu, Dã mã phân tông, Đơn tiên, Lâu tất ảo bộ. Khi nào phấn khởi hoặc muốn tìm cảm giác "chịu đựng" thì chuyển qua Bạch hạc lượng xí, Kim kê hay là Đăng cước. Xoay vòng cho thêm thú vị, kết hợp nhuần nhuyễn thở bụng sâu và tìm cảm giác căng nở Mệnh môn, Đan điền nội chuyển, thu xương cùng. Vẫn còn trong giai đoạn tìm chưa hết, hiểu chưa rõ thân mình, hy vọng 15 - 20 năm nữa sẽ hiểu mình hơn bây giờ.
Tóm lại, trang công thậm cần thiết, càng luyện tập được thêm bao nhiêu sẽ có ích bấy nhiêu, vả lại, ai lại đi tiếc bản thân bao giờ. Tốt cho bản thân thì tiếp tục mà chiến thôi.
Sức Khỏe, Tri Thức và Nỗ lực tạo Thành Công
Vị Tha để Thanh Thản
victorytoc
Thành viên tích cực
Thành viên tích cực
 
Bài viết: 96
Ngày tham gia: Thứ 4 10/12/08 12:48

Re: Tự vấn về tập luyện và sự viên mãn

Gửi bàigửi bởi khoai sẽ nhừ » Thứ 6 10/12/10 3:23

Bác Victor viết hay lắm. Đúng là tập TCQ cần chăm chỉ nhưng cũng cần phải nghe ngóng điều chỉnh. Bác tư vấn tiếp về sự viên mãn đi ạ. :D
Đẹp trai, ... !
Hình đại diện của thành viên
khoai sẽ nhừ
Thành viên tích cực
Thành viên tích cực
 
Bài viết: 81
Ngày tham gia: Thứ 4 14/01/09 10:21

Re: Tự vấn về tập luyện và sự viên mãn

Gửi bàigửi bởi victorytoc » Thứ 6 10/12/10 3:47

Chào bác "khoai sẽ nhừ"

Bác lưu ý lại giúp em, em đang "tự vấn - tự kiểm điểm" chứ không phải "tư vấn - khuyên bảo " hay là "tự vẫn - đi tự tử".

Nhà đang xây, thiếu nhiều vật liệu, các bác ném đá ác vào.
Cám ơn các bác
Sức Khỏe, Tri Thức và Nỗ lực tạo Thành Công
Vị Tha để Thanh Thản
victorytoc
Thành viên tích cực
Thành viên tích cực
 
Bài viết: 96
Ngày tham gia: Thứ 4 10/12/08 12:48

Re: Tự vấn về tập luyện và sự viên mãn

Gửi bàigửi bởi phamjtam » Thứ 6 10/12/10 4:37

Bác "tự vẫn", anh em xúm vào khuyên can.
Bác "tư vấn" em lắng nghe, học hỏi.
Bác "tự vấn" em âm thầm xem để rút kinh nghiệm cho mình, chứ ném đá thì đâu dám. :lol:
phamjtam
Thành viên rất tích cực
Thành viên rất tích cực
 
Bài viết: 105
Ngày tham gia: Thứ 3 14/11/06 17:05

Re: Tự vấn về tập luyện và sự viên mãn

Gửi bàigửi bởi Quan » Chủ nhật 12/12/10 16:50

Thks bác Vic!
Bổ trợ là vitamin trợ giúp kungfu TCQ. Do vậy nên rất quan trọng. Mỗi món 'ăn chơi' đều phải trải qua quá trình từ làm quen, thích ứng... dần dần mới đạt được cái 'sướng như bác đã viết.
Chúng ta chưa chú trọng đúng mức tới cơ bản công. Nhiều vị sifu TQ cho rằng: kungfu đạt được từ những động tác, phương pháp đơn giản nhất, không có gì kỳ dị cả, nhưng kết quả sẽ là kỳ diều, nếu công sản ra đủ để bồi đắp nên thành quả. Cụ thể hơn, cần chú trọng những công hết sức cơ bản như: bước bộ, định bộ thao quyền, thao quyền đơn thức... thậm chí đơn giản hơn nữa, như: xoay eo, chuyển trọng tâm giữa 2 chân...
Nhiều người tập coi thường thao quyền, ít chú trọng cơ bản công... mà thích tìm kiếm kungfu, đó là sai lầm nên tránh.
Nhiều người tập, suy nghĩ, trăn trở, nhưng ngại nói ra... tôi nghĩ là nên học tập bác Vic! Sai là tất yếu để đúng, có gì mà ngại!
Nguyễn Hoàng Quân
taijiquanclub@gmai.com
01287050579
Quan
Super Administrator
Super Administrator
 
Bài viết: 1148
Ngày tham gia: Chủ nhật 21/12/03 14:57

Re: Tự vấn về tập luyện và sự viên mãn

Gửi bàigửi bởi victorytoc » Thứ 2 13/12/10 3:28

Cám ơn Sư phụ đã có ý kiến.
Mọi người nên cởi mở hơn trong trao đổi. Nêu những cái mình nghĩ, cái mình hiểu, cái mình gặp phải trong luyện tập để cùng nhau tiến bộ. Cái đúng thì phát huy, cái chưa chuẩn thì chỉnh lại, cái sai thì cùng nhau tránh, đỡ tốn công sức, thời gian và có thể tránh được cả nguy hiểm. Rất mong mọi người đọc rồi cho vài lời đóng góp.
Chỉ mong vài chục năm sau, gặp đủ anh hào tại 50 Liễu Giai để ôn cố tri tân thì phúc quá.

@phamjtam: Chú nghe về sự tích con Tỳ Hưu chưa ? Nó tuyệt chủng rồi đấy :D

====
- Thêm ý kiến về Trang công: trang nhiều hay ít tùy theo hoàn cảnh, nhùng chỉ thực sự cảm nhận rõ dần về cơ thể sau khoảng 15 phút. Không biết các bác ra sao, xin các bác cho ý kiến.

4- Thao quyền - Sao cho đúng và đúng vì sao:
- Thao quyền là việc tất phải làm. Tập TCQ chẳng lẽ chỉ dừng lại ở trang công ? Ít ra cũng nên biết một bài quyền mà dượt để biết thế nào là vận động chứ. Con người có nhu cầu động rất cao, do đó ham thích tập bài quyền là thuận tự nhiên, thuận phấn đấu. Khi học bài quyền thì ai cũng vậy thôi, học từng thức đơn, ghép đoạn rồi nhiều đoạn thành bài. Nghe cũng đơn giản thật, nhưng thực tế lại không đơn giản như nói. Tại sao vậy ?
Cũng chỉ từng ấy động tác, người đi đẹp, người đi xấu, người đi đúng, người đi sai. Tất cả đúc rút lại là đơn thức chưa chuẩn, hoặc tĩnh thì đạt, bắt đầu động thì yếu lĩnh đi đằng yếu lĩnh, từng bộ phận của cơ thể lại trở về đúng như thói quen vận động hàng chục, vài chục năm nay mà chẳng theo gì mình uốn nắn. Muốn đạt thì chỉ có duy nhất một cách là quay về luyện đơn thức thật chuẩn, trang công đơn thức thật nhiều, vận động thật chậm mà nghe cơ thể và điều chỉnh cơ thể, dẫn từng bộ phận cơ thể chuyển động theo thói quen mới. Khi lập thức mới lại kiểm tra, điều chỉnh.... cứ như vậy thì tiến bộ nhanh, bài nào mà chẳng diễn được.
Một phần không thiếu được đó là luyện tập bước bộ. Bước bộ TCQ có nguyên tắc riêng của nó, trụ phải vững, thường nhấc mũi chân trước, khi đặt chân lại đặt gót trước, xoay chân mở hướng bằng hông eo. Người bước bộ tốt, khi di chuyển thân người không nhấp nhổm, Trọng tâm luôn giữa háng, khi chuyển trọng tâm chân trước sau, sau trước phải thật hài hòa, không giật cục, thân thẳng và thư thái. Nhìn tổng thể khi bước bộ, thân thể đu đưa trước sau hài hòa mềm mại. Bước bộ như trẻ tập đi, chỉ khi đi vững, chuẩn thì áp dụng vào thao quyền mới đem lại hiệu quả. Luôn nhớ: Bước bộ là thay đổi trọng tâm giữa 2 chân, nhưng xương cùng chạy dọc, không chạy chéo và bắt buộc phải có xoay hông eo.
Thao quyền là cơ hội tổng quát nhất để kiểm tra và hoàn thiện cơ thể theo yếu quyết. Nó cũng là cơ hội để kiểm tra nội lực của bạn. Diễn nôm nội lực ở đây là sức khỏe. Không có đủ sức, cộng thêm động tác, nội hàm không đúng, làm sao có thể đi bài quyền từ đầu đến cuối trong tình trạng cơ thể thì lom khom, đau thắt, mỏi rã rời từng phần cơ thể.
Biết vậy nên tích cực thao quyền, đau mỏi thì quan tâm tìm hiểu nguyên nhân và tháo gỡ (đau mỏi ở đâu, thì tức ở đó co cứng, chưa có sự buông lỏng cần thiết, chưa có sự cân đối hài hòa). Trước đi quyền chỉ đúng vài thức đầu, sau đã tăng dần 1/3, 1/2, 2/3 rồi nay đã đi được hết cả bài, tuy nhiên sự ổn định thì chưa đạt, còn sự viên mãn của từng lần trang trong phân thức thì chắc là sẽ có lần đạt được trước khi lên nóc tủ. Vả lại, học là quá trình cả đời, kiến thức là vô tận. Đạt ngay thì cũng chẳng còn hứng thú, lấy cái gì mà thúc đẩy, lấy cái gì mà phấn đấu ?
- Đi quyền đúng là hệ quả tất yếu của cả quá trình rèn luyện, của mồ hôi và công sức, của kiến thức người thầy, của quá trình tiếp thu, tiêu hóa của bản thân. Luyên tập nhiều và có ý thức cầu tiến, tiếp thu cái đúng, làm theo cái đúng tất thành
Sức Khỏe, Tri Thức và Nỗ lực tạo Thành Công
Vị Tha để Thanh Thản
victorytoc
Thành viên tích cực
Thành viên tích cực
 
Bài viết: 96
Ngày tham gia: Thứ 4 10/12/08 12:48

Re: Tự vấn về tập luyện và sự viên mãn

Gửi bàigửi bởi khoai sẽ nhừ » Thứ 2 13/12/10 4:28

Theo em, trang công và tập quyền bổ trợ cho nhau. Tuy nhiên, tùy từng giai đoạn mà em thích tập cái này hoặc cái kia. Chắc do cả thèm chóng chán. :P Luyện quyền để đạt yếu lĩnh cần chăm chỉ đều đặn. Hiện tại em thích kiểu tập đi chậm rãi, lờ vờ, chân cao. :mrgreen:
Đẹp trai, ... !
Hình đại diện của thành viên
khoai sẽ nhừ
Thành viên tích cực
Thành viên tích cực
 
Bài viết: 81
Ngày tham gia: Thứ 4 14/01/09 10:21

Re: Tự vấn về tập luyện và sự viên mãn

Gửi bàigửi bởi victorytoc » Thứ 3 14/12/10 9:15

5- Quyền luận và luận quyền:
- Quyền luận: Chỉ giám đề cập đến quyền luận của TCQ thôi, vì nhưng môn khác thành thực là không biết. Trên trang web của CLB có hầu như đủ các bản quyền luận của các cao thủ TQ, đã được các bác cao thủ dịch ra tiếng Việt như: TCQ - Cố lưu Hinh, Quyền luận của Trương Văn Nguyên, Trả lời phỏng vấn của Vương Tuyển Kiệt, Bài trả lời phỏng vấn của Maike Sigmen, Quyền luận của Vương Hương Trai... Các bác load về mà nghiền ngẫm. Ngoài ra, bác nào có khả năng ngoại ngữ cao, có thể tìm trên mạng các bài gốc tiếng TQ, tiếng Anh, ...vv...Ở đây ta nói chút ít về Quyền luận là gì, có cần thiết với quá trình tập luyện của mình không. Dịch nôm, quyền luận là các bài nói chuyện, hoặc bài viết diễn giải thuật ngữ, hướng dẫn sâu về cách hiểu, cách cảm nhận, cảm giác có được khi luyện tập mà các bậc cao thủ trải nghiệm. Cái này rất có ích vì nó là thật, họ luyện tập thật, cảm giác thật và quan trọng là họ đã vượt qua cái tôi, vượt qua sự thần bí, vượt qua có thể là quy định của môn phái mà đưa ra trước công luận. Trước đây có thể không ai dám làm như vậy vì nội luật, quy định môn phái, do đó kiến thức mai một dần. Đọc quyền luận làm ta rõ thêm được cái biến đổi nội tại cơ thể, chỉnh chuẩn được động tác, dễ hiểu sâu hơn về yếu quyết (yếu quyết cô đọng, không thể dài dòng, bằng tiếng Trung nên hiểu được thấu đáo từ gốc là rất khó). Khi mới tập,chỉ nên đọc nhanh một lần đến hết, sau đó đọc chậm, đọc đi đọc lại từng phần của cuốn TCQ - Cố Lưu Hinh là đã oải rồi. Cứ đọc rồi thực hành, kiểm nghiệm rồi lại đọc đến bao giờ gần như thuộc ý chính là ổn. Bác nào vừa đọc vừa thao quyền thì quả là quá ngưỡng mộ, bản thân thì đọc ít mà quên nhiều, nhớ lỗ ma lỗ mỗ, chỉ đêm không ngủ được thì vớ đọc vài dòng, chuyện kiểm nghiệm thì thành thực là chưa có điều kiện. Có sách thì năng đọc, nhưng đọc đi đọc lại cũng không phải là dễ chịu. Chỉ khi nào cần nó, hoặc cao hơn là yêu nó, si mê nó thì lại khác, lúc đó bạn đã vượt cảnh giới thông thường rồi.
Lưu ý, không nên tham đọc quá nhiều, ngộ chữ đấy, kiến thức không tiêu hóa hết sẽ làm mình loạn lên. Thực hành thì lại chưa đạt, lý thuyết nhiều chỉ làm mình thành con vẹt, nói ra mồm cái ý của người khác, chẳng lợi gì cho bản thân cả. Tuy vậy không thể phủ nhận lợi ích và sự cần thiết của việc đọc quyền luận. Nó cho ta thêm hiểu biết, cho ta cái đích trong công việc luyện tập thường ngày.
- Luận quyền: Với trình độ của chúng ta, có được phép luận quyền không ? Nếu chưa được thì đến bao giờ mới được ? Theo cảm nghĩ cá nhân, luận quyền là việc nên và đáng làm. Các thày nên tạo cơ hội và cởi mở hơn cho học viên tham gia luận quyền. Đừng gọi nó với cái tên cao siêu, hãy gọi bằng cách đời thường, bằng cách mà học văn hóa hay gọi, đó là kiểm tra miệng và thi vấn đáp. Luận quyền làm cho kiến thức của các cao nhân, của sách vở thành của mình, làm bạn hiểu hơn và nhớ yếu quyết lâu hơn. Trong lúc luận quyền, bạn được nêu thắc mắc, được diễn giải cái hiểu cũng như không hiểu của mình, cảm giác của bạn khi luyện tập (có thể đúng hay sai). Thày sẽ giải đáp, điều chỉnh cho việc luyện tập của bạn. Thậm trí có thể phát hiện được một cái gì đó mới mà lâu nay chưa biết, chưa hiểu, chưa lưu tâm... Ai bảo là chúng ta không đang học lẫn nhau ? Học thày không tày học bạn cơ mà !
Điều cần thiết trong khi luận quyền là hãy nói cảm giác thật, nêu thắc mắc thật, giải đáp thật trên cơ sở cởi mở, tôn trọng, hòa nhã với tinh thần học hỏi, cầu tiến để cùng nhau tiến bộ.
Ngoài ra, từ những buổi luận quyền, tình thân ái, sự hiểu biết lẫn nhau giữa các thành viên sẽ tốt lên, CLB sẽ tốt hơn, biết đâu đấy chúng ta sẽ có thể giúp nhau một cái gì đó trong đời thường, hoặc chí ít cũng là một nơi có thể chia sẻ niềm vui, nỗi buồn để giảm nhẹ áp lực tập luyện cũng như trong cuộc sống .
Sức Khỏe, Tri Thức và Nỗ lực tạo Thành Công
Vị Tha để Thanh Thản
victorytoc
Thành viên tích cực
Thành viên tích cực
 
Bài viết: 96
Ngày tham gia: Thứ 4 10/12/08 12:48

Re: Tự vấn về tập luyện và sự viên mãn

Gửi bàigửi bởi victorytoc » Thứ 4 15/12/10 3:58

6- Đơn cảm giác và nhu cầu cảm giác tổng thể:
- Đơn cảm giác: Tên này tự đặt, hiểu nghĩa là thế này ạ: Các cảm giác cảm nhận được trong và/hoặc sau khi luyện tập, một cách đơn lẻ.
Đây là yêu cầu mà mỗi khi tập luyện, bất kể cao thấp, thày giáo thường nêu ra và hướng dẫn mọi người làm theo. Khi vươn duỗi cơ khớp tay chẳng hạn, bắt buộc bạn phải nghĩ đến độ căng của đầu ngón tay, thông nó tới khuỷu, tới vai, thông 2 tay với nhau. Khi xoay hông, cần phải có cảm giác hông động trước, dẫn tới cột sống, tới thân, tới vai, tới từng chi tiết ở tay, tới các khớp đốt ngón tay... với chân, hoặc các chi tiết khác cũng vậy. Cao hơn thì phải cảm nhận được độ "treo" của vai, của tay, độ động, độ tĩnh và phân cấp chuyển động của các vòng cơ thể (khoanh eo, khoanh vai, xương cùng...), rồi độ căng trùng của Đại chùy, Mệnh môn, độ thu hợp của Đan điền. Khi đi quyền lại còn cần cảm nhận độ tĩnh, độ động của từng chi tiết cơ thể, cái gì chính, cái gì phụ, cái chạy trước, cái chạy sau, chạy từ đâu đến đâu, độ căng trùng tương hỗ, như có như không...vvv... Ấy liệt kê là hoàn toàn lý thuyết thôi, bản thân chỉ cảm thấy đôi lúc cảm giác thoáng qua thôi, nhiều khi cứ cố tìm lại mà không thấy, và chỉ có cảm giác ở một vài chi tiết thôi, chưa bao giờ cảm nhận được ở quá 3 nơi cùng 1 lúc.
Khó thế thì biết làm thế nào bây giờ ? Không vội được, đến giờ này thì đã biết tự nhắc mình như vậy. Thời gian công sức bỏ ra chưa đủ thì chẳng nên đòi hỏi cao quá. Cứ tập thêm đi,một lúc nào đó sẽ gặt thành quả thôi. Vậy là cứ tuần tự mà kiểm tra, nào đầu 1 tí - đỉnh đã đẩy lên chưa, cằm thu chưa, cảm giác đầu treo lơ lửng có rồi thì nhớ 1 chút. Sau đó chuyển sự chú ý đến dần các cơ quan khác như vai, tay, ngực, cột sống, hông eo, mông, gối...Từ cao xuống thấp, từ ngoài vào trong. Lúc đầu bắt buộc phải tự kỉ, tự nghĩ ra cảm giác như thày bảo, như quyền luận bảo. Rồi bây giờ cũng thấy là có thật, tuy chỉ mơ hồ, lúc gặp lúc không. Cái cảm giác này khi nói ra có thể không giống nhau giữa người này với người khác, lúc tập này lúc tập khác. Băn khoăn cũng nhiều, nhưng được giải thích là: cơ địa mỗi người mỗi khác, sự tinh tế mỗi người mỗi khác, hoặc yêu cầu mỗi mức tập khác nhau, nay cần cảm nhận thế này, mai lại cần cảm nhận khác đi.Vậy nên thôi chẳng quan tâm lắm đến cái khác biệt ấy, chỉ cố cảm nhận theo chỉ dẫn, mong sau này thành thật. Có thể thực tế cũng không nên cứng nhắc cái cảm giác, vì mỗi động tác mỗi khác, tuy vẫn là cái tay ấy, cái chân ấy. Có lẽ mục đích là cần bản thân có cảm giác về một chi tiết nào đó của cơ thể, cảm nó càng cao càng tốt, rồi sử dụng nó, bắt nó phải đáp ứng yêu cầu cụ thể vào thời điểm cụ thể chứ không cứng nhắc được - Cái gì cũng có tính đa chiều của nó cơ mà !? Đơn cảm giác luyện tập thường xuyên, thành công của nó sẽ tạo thành công cho đa cảm giác sau này.
Tập đơn thức chậm mới là nâng cao cảm giác, tiến bộ rất nhanh.

- Đa cảm giác và cảm giác tổng thể (cũng tự đặt tên): Có thể nói thế này: khi một cái tay giơ lên, cảm nhận được mọi tác động vào nó theo đa hướng, nó sẵn sàng theo ý chí của mình tác động đến bất kỳ hướng nào thì là đạt được độ cảm nhận và điều tiết đa cảm giác (không biết có đúng không !?). Cái này là đích cao nhất của bất kì ai, cũng vì thế nên nó chẳng dễ mà đạt được.
Cảm giác tổng thể thì hơi khác, theo tôi, nó là sự phối hợp của cơ thể. Có thể bạn không diễn giải được, nhưng bạn cảm nhận được sự thư thái của cơ thể, sự trầm ổn, thăng bằng của cơ thể, đặc biệt trong một khoảng thời gian tương đối dài khi bạn trang tĩnh, hay đi quyền, bạn làm chủ được các động tác của bạn, lúc đó bạn đã đạt được một mức chuẩn về tổng thể. Cái cảm giác nó lồng trong sự ổn định ấy, vì nếu không cảm nhận được, bạn không điều chỉnh được, không điều tiết được và bạn không thể trụ lại lâu được. Cảm giác tổng thể là tổng hợp các cảm giác đơn và hệ quả của nó là sự viên mãn khi bạn thể hiện.

- Nhàn đàm:
Trong tập luyện, với các cá nhân khác nhau thì cảm giác, cảm nhận, thành quả đạt được sẽ khác nhau, tuần tự các cảm giác đến với mỗi người không giống nhau. do đó, không tránh được mỗi người sẽ biểu hiện khác nhau, vả lại mỗi người quan điểm khác nhau, tâm tư tình cảm khác nhau, có thể sảy ra tình trạng như mô tả thế này:
Người say mê với thành công của mình, tiếp tục say mê với cách luyện tập thiên về hướng thỏa mãn cái cảm giác đã đạt được ấy. Người thì chuyên tâm thả lỏng, người thì chuyên tâm đến tìm cảm giác khai hợp, lại có người chỉ chăm chú tập bằng kình...Cái này tốt, nên khuyến khích, vì tìm được cảm giác đã khó, nuôi dưỡng cái cảm giác ấy để nó hiển hiện rõ ràng hơn, duy trì lâu hơn, điều tiết được nó lại càng khó. Có được nó, trân trọng nó hoàn toàn tốt. Nhưng hãy bình tâm một chút để nhẩm lại các yếu quyết TCQ. Mỗi cái bạn đạt được chỉ là một cái cần trong nhiều cái cần khác của TCQ mà thôi. Bạn mới có loại cảm giác này, mới đạt cảm giác tại khu vực này, còn loại cảm giác khác. cảm giác ở các khu vực khác, bộ phận khác của cơ thể thì sao ? Đừng chỉ vì 1 cái cần này mà bỏ quên các cái cần khác, sẽ rất phiến diện. Tổng thể hài hòa, tổng thể viên mãn, tổng thể tương tùy, tương hợp, tổng thể như có như không mới thật là đỉnh cao, mới là TCQ. Đừng quá ham vui nơi ngưỡng cửa mà quên đi bữa tiệc chính còn đang đợi mình ở phía trước.
Sức Khỏe, Tri Thức và Nỗ lực tạo Thành Công
Vị Tha để Thanh Thản
victorytoc
Thành viên tích cực
Thành viên tích cực
 
Bài viết: 96
Ngày tham gia: Thứ 4 10/12/08 12:48

Re: Tự vấn về tập luyện và sự viên mãn

Gửi bàigửi bởi hoa » Thứ 4 15/12/10 5:15

Bác victorytoc viết hay quá! Mong bác tiếp tục!
hoa
Junior Member
Junior Member
 
Bài viết: 45
Ngày tham gia: Thứ 2 04/05/09 9:44

Re: Tự vấn về tập luyện và sự viên mãn

Gửi bàigửi bởi victorytoc » Thứ 4 15/12/10 5:20

Sức Khỏe, Tri Thức và Nỗ lực tạo Thành Công
Vị Tha để Thanh Thản
victorytoc
Thành viên tích cực
Thành viên tích cực
 
Bài viết: 96
Ngày tham gia: Thứ 4 10/12/08 12:48

Re: Tự vấn về tập luyện và sự viên mãn

Gửi bàigửi bởi khoai sẽ nhừ » Thứ 4 15/12/10 15:58

"chân cao" ý em là đưa trọng tâm lên cao. Đỡ mỏi. :mrgreen: Chứ em mà đầu gối cao quá hông chắc sau đó lưng tiếp đất quá. :D
Bác Victor có kinh nghiệm tập thở khi nằm không? Em hay có thời gian rỗi rãi khoảng 10-15' trước khi đi vào giấc ngủ. Thường thì hít thở toàn thân căng lên-xẹp xuống.
Đẹp trai, ... !
Hình đại diện của thành viên
khoai sẽ nhừ
Thành viên tích cực
Thành viên tích cực
 
Bài viết: 81
Ngày tham gia: Thứ 4 14/01/09 10:21

Re: Tự vấn về tập luyện và sự viên mãn

Gửi bàigửi bởi victorytoc » Thứ 5 16/12/10 3:51

Sức Khỏe, Tri Thức và Nỗ lực tạo Thành Công
Vị Tha để Thanh Thản
victorytoc
Thành viên tích cực
Thành viên tích cực
 
Bài viết: 96
Ngày tham gia: Thứ 4 10/12/08 12:48

Re: Tự vấn về tập luyện và sự viên mãn

Gửi bàigửi bởi zoangcc » Thứ 6 17/12/10 23:59

Em xin nhảy vào góp tý !!!
Theo kinh nghiệm bản thân thì em tập Thái cực quyền theo 2 cách : kiểu thực (ít tập), và kiểu hư (thường xuyên).
-Kiểu thực thì chú trọng trong động mà ngoài bất động (nói vui là thịt cười mà da không cười - nhục tiếu, bì bất tiếu). Vì dụ về cách tập này là khi án thì ý khởi trước, thân động theo, toàn thân căng ra để đẩy nhưng mà hình vẫn đứng im chưa đẩy. Tập kiểu này khi căng ra thì vẫn chú trọng trong căng có lỏng để tránh dùng sức cục bộ gây căng thẳng. Em thấy cách tập này sản sinh ra nội lực ...
-Kiểu hư thì chú trọng ngoài động mà trong không động (nói vui là da cười mà thịt không cười - bì tiếu, nhục bất tiếu). Em biết cách tập này khi tìm được loại lực có tính liên tục, như có như không. Cảm giác về lực này như là kéo tơ, như bơi trong không khí, như vờn mây. Tập kiểu này thì thấy chiêu nào cũng thành vân thủ, cơ thể nhẹ nhàng , đầu óc linh hoạt sáng suốt nhưng không thấy sản sinh ra nội lực...Em chọn kiểu này vì khi tập theo kiểu này thì thấy ý có sự viên mãn....
-Theo thiển ý của em thì tập đến khi nào mà thực biến thành hư, hư biến thành thực thì mới thành ao ủ õ âm được các bác nhỉ ???(Em lúc nào cũng mơ ước thành ao ủ õ âm để các em xinh tươi nó theo ...không biết là khổ ghê hay sướng ghê nữa)
Chúc cả nhà cuối tuần vui vẻ !!!
zoangcc
Junior Member
Junior Member
 
Bài viết: 47
Ngày tham gia: Thứ 4 20/10/10 15:16

Re: Tự vấn về tập luyện và sự viên mãn

Gửi bàigửi bởi Quan » Thứ 7 18/12/10 1:08

@zuangcc
Theo tôi:
Thực rồi mới hư.
Không phải cao thủ võ lâm mà vẫn được "các em xinh tươi nó theo" mới thực là cao thủ.
Nguyễn Hoàng Quân
taijiquanclub@gmai.com
01287050579
Quan
Super Administrator
Super Administrator
 
Bài viết: 1148
Ngày tham gia: Chủ nhật 21/12/03 14:57

Re: Tự vấn về tập luyện và sự viên mãn

Gửi bàigửi bởi victorytoc » Chủ nhật 19/12/10 5:42

Cả 2 cách tập của bạn zoangcc đều là mức độ rất cao của TCQ. Bạn đạt cả 2 trình độ và còn thoải mái lựa chọn cách tập này hay kia trong 2 cách này thì thật sự bạn là cao thủ trong môn này rồi. Thật sự ngưỡng mộ

Biết bao giờ mới đạt được mức 1 mà bạn mô tả ?
Sức Khỏe, Tri Thức và Nỗ lực tạo Thành Công
Vị Tha để Thanh Thản
victorytoc
Thành viên tích cực
Thành viên tích cực
 
Bài viết: 96
Ngày tham gia: Thứ 4 10/12/08 12:48

Re: Tự vấn về tập luyện và sự viên mãn

Gửi bàigửi bởi zoangcc » Chủ nhật 19/12/10 8:04

Hi hi, chưa có em xinh tươi nào theo em cả nên vẫn thấp thủ thôi bác ạh, vẫn đang phải cố gắng mà :roll:
zoangcc
Junior Member
Junior Member
 
Bài viết: 47
Ngày tham gia: Thứ 4 20/10/10 15:16

Re: Tự vấn về tập luyện và sự viên mãn

Gửi bàigửi bởi victorytoc » Thứ 2 20/12/10 4:23

8- Thôi thủ và ứng dụng:
- Thôi thủ là một phần tất yếu của TCQ. Không tập thôi thủ, không thể hoàn thiện phản xạ cơ thể, không thể đạt đẳng cấp trong TCQ, không bao giờ chiến đấu được. Thật đáng buồn, thôi thủ với tôi bằng không. Theo suy nghĩ, tuổi trẻ nên tập tăng dần thôi thủ, nó có tính ứng dụng cao, thú vị hơn, khi thành thục thì mới có khả năng chiết chiêu được.

9- Tạm kết về sự viên mãn:
- Tập vận động, tốt hơn không vận động, ì một chỗ
- Vận động đúng phương pháp thì hiệu quả cao hơn, an toàn hơn
- Tập vận động theo trường phái nội gia thì thiên về chiều sâu, tìm hiểu bản thân, gợi lại độ nhậy cảm của cơ thể, đánh thức cơ thể nội tại, điều chỉnh sự hoạt động nội tại của cơ thể bằng chính cơ thể chứ không bằng ngoại tác động. thế nên thuận tự nhiên hơn, giảm tác động tiêu cực tới cơ thể.
- Luyên tập có tri thức thì càng tốt, rút ngắn thời gian, biết được sai đúng, sửa được nên kết quả chắc chắn là tốt hơn.
- Có duyên được luyện tập với thày giỏi, lại còn tốt tính thì thực phúc. Học được cả chuyên môn, học được cả cách sống, cách làm người.
- Tập đều mà hợp với cơ thể là tốt nhất. Đừng cố quá, đừng thiếu tự tin, đừng đứng đây trông kia, nhưng cũng đừng quá đà thiên lệch. Cái quý là tổng thể hài hòa. Ngay cách đi quyền, mỗi người cơ địa, thể chất khác nhau, hãy tìm một nhịp điệu riêng phù hợp với mình. Tốt nhất là thuận theo nhịp thở của mình mà điều chỉnh độ nhanh chậm của mỗi thức sao cho chiều khai hợp của động tác phù hợp với nhịp hít / thở. Cái này cũng không bất biến, vì tập thở ngày một chậm, hơi thở ngày một dài và sâu thì động tác tất yếu sẽ chậm lại.
- Con người thì hay lười và làm việc theo cao hứng. Thích thì tập cả ngày, chán thì 3 tháng mới quay lại tập một lần, đều là không tốt. Cá nhân tự thấy, quá 3 ngày không tập, đặc biệt trang công, thì ngày thứ 4 tập lại rất mất công. Thả lỏng sau khi ốm dậy rất ích lợi, cơ thể sau ốm đã lỏng quá rồi, trang 1 lát thấy ngay tay buông, vai lơi, hông eo hư thực rất rõ, nhưng không thể lâu được. Nhớ cảm giác lúc này, buổi sau tập tiếp là cực tiến bộ. Muốn tiến bộ trong bất kì công việc gì, đều phải khép mình vào kỷ luật. Hãy tự đề ra một thời khóa biểu và thời gian biểu cho mình, tuân thủ chặt chẽ theo 2 cái đó một thời gian, tổng kết sơ bộ, điều chỉnh chúng cho thêm phù hợp rồi lại theo cái điều chỉnh ấy mà luyện tập. Chắc chắn thu được thành quả. Biết vậy mà mình bảo mình cũng chẳng nghiêm lắm. Hầu hết việc tự luyện tập là rất khó, khi đến lớp thì phải theo lớp, nên đôi chút dễ hơn tự ra lệnh cho mình, đặc biệt vào lúc trời rét, mưa gió bão bùng thì cuộn tròn mà ngủ dễ hơn nhiều so với vùng dậy đi tập lúc mờ sáng.
Mức độ viên mãn tuyệt đối thì không biết nó thế nào. Nhưng tập có đôi chút kết quả, cụ thể là sức khỏe thì tăng lên, tình thần sảng khoái, ăn được, ngủ được lại còn bạn bè vui vẻ thì thế cũng đã coi là bước vào cửa của sự viên mãn. Hãy cứ cảm nhận nó, vui sướng với nó và làm cho nó ngày một lớn lên, thăng hoa hơn thì cũng đã là thực sự cố gắng và có phúc rồi.
- Cuối cùng thì vẫn phải định hình được một cái tôi và ngày một hoàn thiện cái tôi đó
Sức Khỏe, Tri Thức và Nỗ lực tạo Thành Công
Vị Tha để Thanh Thản
victorytoc
Thành viên tích cực
Thành viên tích cực
 
Bài viết: 96
Ngày tham gia: Thứ 4 10/12/08 12:48

Trang kế tiếp

Quay về Thái Cực Quyền

Ai đang trực tuyến?

Đang xem chuyên mục này: Không có thành viên nào đang trực tuyến4 khách

cron