Luận quyền thuật nội gia ngoại gia chi biệt

太极拳 - Taijiquan

Luận quyền thuật nội gia ngoại gia chi biệt

Gửi bàigửi bởi Quan » Thứ 5 14/07/16 0:14

Luận quyền thuật nội gia ngoại gia chi biệt
Ngày nay nói chuyện quyền thuật, có sự phân biệt nội gia và ngoại gia, coi Thiếu lâm là ngoại gia, Vũ đương là nội gia; hoặc tại Thích là ngoại gia, tại Đạo là nội gia. Kì thật đều là chủ kiến hời hợt. Danh phân Thiếu lâm Vũ đương, thật thì không phân biệt nội gia ngoại gia. Thiếu lâm, là tự; Vũ đương, là sơn. Tên của môn quyền đều có nguồn gốc. Người ta nói về nhiều về Thiếu lâm mà không nói Vũ đương là có nguyên nhân. Thiếu lâm phái, môn loại thậm đa, danh mục lại rộng, truyền qua nhiều người, nên nghe nhiều thành quen. Vũ đương không vậy, người luyện ít, xã hội còn nhiều người không biết Vũ đương thuộc tỉnh Hà, đây không phải tôi quá lời. Chiết giang Trương Tùng Khê, phi Vũ đương phái truyền sao? Tới nay nhân sĩ Chiết giang thừa nhận sự nghiệp của họ Trương, sao trước đây nghe vậy vậy?! Mươi năm lại đây, người ta dần biết tới cái quý của Vũ đương. Thiếu lâm Vũ đương một ẩn một hiện nguyên do là vậy, sao phân nội ngoại? Hoặc nói quyền thuật không phân nội ngoại, sao phán hình thế hữu cương? Không biết một thì tự nhu luyện mà trí cương, một thì tự cương luyện mà trí nhu, cương nhu tuy phân, thành công thì một. Vũ thuật lấy hòa làm dụng, trong hòa có đủ trí dũng.
Tôi luyện quyền thuật đã vài chục năm. Ban đầu mông lung theo thiên kiến thế tục, mỗi ngày tích khí vào đan điền, tiểu phúc kiên ngạnh như thạch, cổ động khí của phúc nội, có thể hất người tầm trượng ngoại, hành chỉ tọa ngọa, vô thời bất nhiên. Tự cho rằng tích khí hạ trầm, hầu đắc nội kình trong quyền. Ai không thể trầm khí về đan điền đều là ngoại gia. Một hôm, Sơn tây Tống Thế Vinh tiền bối, hẹn đến chơi. Sau khi hàn huyên, hỏi về phân nội ngoại, Tống tiên sinh nói: "Hô hấp phân nội ngoại, quyền thuật không phân biệt nội ngoại, người thiện dưỡng khí tức nội gia, không thiện dưỡng khí tức ngoại gia. Nên câu thiện dưỡng khí hạo nhiên, thật đã phá vỡ ý nghĩa huyền ảo của nội gia. Công dụng của quyền thuật, dĩ động mà cầu tĩnh; tác dụng của tọa công , do tĩnh mà cầu động. Cái động trung tĩnh, tĩnh trung động, vốn là nhất thể, không thể chia hai. Do đó nói, cái gọi là tĩnh cực nhi động, động cực nhi tĩnh. Động tĩnh tương sinh, nếu phân nội ngoại, sai một li, xa nghìn dặm? Tôi nói hô hấp hữu nội ngoại giả, tiên cầu thông mà thôi. Thông với bất thông, phân thế nào? Người sơ luyện quyền không biết, hô hấp thường tới trung bộ là dừng và quay trở lại, khí phù ở trên, gọi là hô hấp bất thông. Tệ hại là dụng huyết khí, thích tranh đấu, do hỏa khí thái cương quá táo. Như hô hấp luyện chí hạ hành, trực đạt đan điền, lâu ngày, tâm thận tương giao, thủy hỏa kí tế, hỏa khí bất chí viêm thượng, hô hấp khả dĩ tự nhiên, bất tới trung bộ mà phản. Như thử mới gọi là nội ngoại tương thông, thượng hạ tương thông, khí tự hòa thuận, nên hô hấp có thể đạt hạ bộ. Khí vốn là một, ngộ nhận thành hai, cái tệ như bất thông. Tử Dư viết: cầu kì phóng tâm, phóng tâm thu nhi hậu đạo tâm sinh, diệc tức đạo gia thu thị phản thính chi lí." Tôi nói: "Thế thì tôi đã đắc nội kình trong quyền thuật chưa? Cái khí dĩ hạ trầm, tiểu phúc cũng kiên ngạnh như thạch." Tống tiên sinh nói: "Không! Không! Tuy anh khí thông tiểu phúc, nhược bất hóa kiên, cuối cùng sẽ phiền lụy, không tới thượng thừa." Tôi lại hỏi hóa thế nào? Tiên sinh nói: "Hữu nhược vô, thật như hư, phúc kiên, không phải là chân đạo. Mạnh tử ngôn "nhân nghĩa hành, phi hành nhân nghĩa vậy". 《 Trung dong 》 cực luận công dụng của "trung hòa" . Cần biết cổ nhân nói đều có thể dụng. Quyền thuật cũng trọng trung hòa, trọng nhân nghĩa. Nếu không hiểu lí này, thì dù luyện đến nhanh như phi điểu, lực cử thiên quân, chẳng qua là dũng của thất phu, không rời ngoại gia. Như luyện chí trung hòa, thiện giảng nhân nghĩa, động tác theo lễ, thấy việc nghĩa tất làm, kẻ đó tuy không có lực trăm cân, cũng có thể gọi là nội gia. Đãi dưỡng khí công thâm, quán nội ngoại, bình hữu vô, chí đại chí cương, trực dưỡng vô hại, vô xử bất hữu, vô thì bất nhiên. Quyển chi phóng chi, dụng nghiễm thể vi, người xưa nói: "vật vật nhất Thái cực, vật vật nhất âm dương". Chúng ta vốn có khí trung hòa của thiên địa, phi nhất Thái cực? 《 dịch kinh 》 vân: cận thủ chư thân, viễn thủ chư vật, tâm tại nội nhi lí chu hồ vật, vật tại ngoại nhi lí cụ vu tâm, nội ngoại nhất lí mà dĩ hĩ." Tôi kính cẩn lắng nghe, mới biết quyền đạo tức thiên đạo, thiên đạo tức nhân đạo. Lại thấy danh xưng của hình thế quyền tuy khác biệt, mà lí thì là một. Xét việc phân nội ngoại, ý kiến không thấu suốt, chưa hiểu lí lẽ. Do đó, ngôn ngữ cần hòa bình, động tác cần tự nhiên. Chúng ta lập thân trên đời, nơi nơi đều là thành trung hình ngoại, quyền thuật cũng vậy. Thử xem danh tướng xưa nay như Quan Tráng Mâu, Nhạc Trung Vũ..., đều lấy Xuân thu đại nghĩa, thuyết Lễ Nhạc mà tôn Thi Thư, khiến thiên thu hậu nhân kính dương sùng bái. Như Điền Khai Cương thời cổ, bất quá đắc danh dũng sĩ mà thôi. Một là nội ngoại nhất trí, biểu lí tinh thô vô bất đáo, một là lễ độ, khiêm tốn, khảng khái lương thiện. Tống tiên sinh lại nói: "Quyền thuật có thể thay đổi khí chất của con người." Tôi tự thấy chưa cố gắng, còn phụ giáo huấn của tiền bối. Nay phát hành chuyên san Quốc thuật quán tình Giang tô năm thứ 18, tôi phục vụ trong quán hai năm, tài thức thiển lậu, chức vụ nhỏ bé, được nghe vài lời của tiền nhân, ghi lại những điều quí giá.
Nguyễn Hoàng Quân
taijiquanclub@gmai.com
01287050579
Quan
Super Administrator
Super Administrator
 
Bài viết: 1148
Ngày tham gia: Chủ nhật 21/12/03 14:57

Quay về Thái Cực Quyền

Ai đang trực tuyến?

Đang xem chuyên mục này: Không có thành viên nào đang trực tuyến2 khách

cron