Đạo Tân quyền luận – Đối thoại giữa hai hệ thống võ thuật

Những bài viết, tư liệu, sách báo hay về Thái Cực quyền

Đạo Tân quyền luận – Đối thoại giữa hai hệ thống võ thuật

Gửi bàigửi bởi Quan » Thứ 2 05/03/12 17:01

Đạo Tân quyền luận – Đối thoại giữa hai hệ thống võ thuật
Nguồn: internet
Biên dịch: Nguyễn Quân
Biên tiền ngữ: Triệu Đạo Tân là ngọn đèn sáng trong giới võ thuật hắc ám của Trung quốc gần 100 năm trở lại đây. Ông lấy vũ thuật làm nhân sinh, ông truy cầu chân lí, phê phán ngộ nhận, ông cẩn thận và bền bỉ. Ông nói chuyện thẳng thắn, nghiêm túc, không kỵ húy, cách nhìn của ông độc đáo và lạnh lùng, trong sự hỗn độn tìm ra con đường riêng, phản ánh dưới ngòi bút bút, mãn chỉ phong vân, trong câu chữ thấy được tình cảm đối với vũ thuật, bỏ qua lời nói châm chọc, trào tiếu, tự coi mình là "Vũ thuật gia" môn… Tóm lại, “Đối thoại giữa hai hệ thống võ thuật là bản ghi đối thoại hiếm có – nó biểu hiện cách nhìn và tư tưởng của võ thuật Triệu Đạo Tân đối với giới vũ thuật, có nhiều vấn đề đều được khảo chứng và bình luận, đề xuất nhiều vấn đề nghiên cứu…

Đối thoại nhân: Triệu Đạo Tân, Hoàng Tích Đào

Đệ nhất thiên

Hoàng: (Sau khi chào hỏi)… hiện tại, trong xã hội có những câu nói làm giới võ thuật khó nghe. Ví dụ hỏi: Lí Liên Kiệt có phải là "Hoa giá tử không" ? Hoặc Hoắc Nguyên Giáp đương thời công phu có thể chân đả bại quyền vương hiện đại hoặc đọ sức được với quán quân?... ông thấy thế nào?
Triệu: Từ xưa tôi đã không thích tìm hiểu, phán đoán năng lực thực chiến của người khác. Kì thực, vài trăm năm lại đây, giới quyền thuật Trung quốc đại thể đã không tiến hành công khai khả năng và bản lĩnh chiến đấu của quyền thủ, đánh giá và so sánh hợp lý, tuyên truyền và so sánh. Nhưng vấn đề là, tiên sinh Lý Liên Kiệt là tiêu biểu của học viện võ thuật, tiên sinh Hoắc Nguyên Giáp là biểu tượng của quyền sư trong dân gian, bàn luận về hai vị này có thể dẫn tới sự bất tín nhiệm của xã hội hiên tại đối với tính chiến đấu của học viện vũ thuật và quyền thuật truyền thống. Hoặc giả nói rằng, sự hoài nghi về giá trị của công phu Trung quốc trong xã hội hiện đại. Chính vì võ sĩ và giới võ thuật của chúng ta đã quen chỉ có thể nghe một loại âm thanh, đối với quan điểm khác thì thấy khó nghe, không cần suy nghĩ, mà chống lại và áp chế.
Hoàng: Tuy vậy, lịch sử võ thuật của Trung hoa rất lâu dài, “nguyên viễn lưu trường”, “bác đại tinh thâm”, là di sản văn hóa quý báu của dân tộc Trung hoa ưu tú. Đây là điểm không thể nghi ngờ, đã được nhân dân Trung quốc và toàn thế giới công nhận.
Triệu: Quan điểm này, anh có thể xem trong sách, hoặc nghe người khác nói, mà sách anh xem thì viết lại từ sách khác, người nói với anh thì cũng là nghe từ người khác nói. Điều này người ta nói đi nói lại lâu dài, có người cảm thấy thiên như kinh địa nghĩa, có người sợ thế lực nào đó mà khó lòng hồ đồ, thế nhưng, chân lý không ở trong tay số đông. Nếu anh không tiến hành điều tra, trắc nghiệm trên phạm vi thế giới, làm sao nói được “được nhân dân toàn thế giới công nhận”? Câu “không thể nghi ngờ” anh đã nói, làm sao có thể khẳng định tôi không nói điều ngược lại?

Hoàng: Chẳng nhẽ võ thuật truyền thống của Trung quốc không có lịch sử lâu dài? Đó không phải là sự kế thừa tinh thần và văn hóa của dân tộc ta sao?

Triệu: Điều này cần xem võ nghệ trong lịch sử và võ thuật hiện đại có phải cùng là một không. Chúng ta thử xem trước thế kỷ 13 các kỹ thuật “thủ bác”, “giác để”, “tương phác” (các loại hình đấu võ – ND)… rồi xem lại các môn phát triển ở đại lục như Thiếu lâm, Vũ đương, Trường quyền… Có thể thấy, tên các môn quyền thuật của Trung quốc chưa đổi tên, đất đai chưa động, nhân chủng chưa biến đổi. Thế nhưng, toàn bộ hình thức của hệ thống quyền thuật, nội dung, quan niệm và phương pháp, ngoài sao chép thuyết Âm dương, Ngũ hành, Bát quái, đã sớm quay lưng lại với chính nó, toàn khác biệt. Nói rằng nó phát triển cũng tốt, thoái hóa cũng được. Nói rằng di sản văn hóa đấu võ nguyên thủy của tổ quốc đã được hậu duệ kế thừa, chẳng bằng nói rằng hiện nay các loại võ thuật thịnh hành của nước ngoài rất giống. Vậy ai có đủ tư cách để có thể nói được rằng "nguyên viễn lưu trường" đây? Thêm nữa, đánh nhau là bản năng sinh tồn của loài người.
Vùng phụ cận Gia dục quan, Hắc sơn hồ của Trung quố,c thời kỳ Xuân thu chiến quốc, đã khắc 30 người luyện võ trên đá, thế mà 2000 năm trước công nguyên, trong những ngôi mộ của Ai cập cũng vẽ cảnh tượng như vậy. Bởi vậy, "lịch sử du cửu" không chỉ duy nhất của võ thuật Trung hoa. …
Hoàng: Trong lịch sử Trung quốc, có vô số người lấy võ làm sự nghiệp, nhân tài lớp lớp. Trung quốc có trăm ngàn loại quyền, mỗi loại đều đặc sắc. Ông không thể nói võ thuật Trung hoa là không “bác đại tinh thâm”?

Triệu: Thời cổ cả nước Lỗ mặc Nho phục, nhưng chỉ có một Nho giả. Hiện nay Trung quốc có trăm ngàn vạn người tự bái dưới các môn như rừng, có thể nói dương tự đắc, thử hỏi có bao người học đạt đến dụng? bao nhiêu người cả đời sự nghiệp đạt được thành công?Trên thế giới tuyệt đại đa số vận động, như bóng đá đạt tới toàn thịnh, số lượng vận động viên ít, số lượng người ham mê nhiều. Võ thuật Trung hoa thì ngược lại, người tập võ thì đông mà người xem thì ít, đa số người tập võ trình độ không bằng vận động viên. Những nhà đó bày đặt đao, thương kiếm kích; tại công viên một số bên chuyển eo (hầu bao) bên tràng giang đại hải; một số ở võ quán nghe khẩu lệnh của giáo đầu mà múa võ, rút cục họ là quyền thủ hay quyền mê? Bao nhiêu người trong số họ đạt được điều anh nói là “bác đại tinh thâm”?

Điều đáng lo là, số người này giảm thiểu mạnh, bởi xã hội hiện nay rõ ràng làm cho thanh niên phát tiết hoạt lực tăng cao. Thôi được, tôi không mong gì, chỉ xin anh mỗi lần “bác đại chi mộng” tỉnh lại thì kiểm tra số người, xem xem số thanh niên ở võ quán nhiều hay ở vũ trường nhiều? xem biểu diễn taolu nhiều hay xem bóng đá nhiều? Ngoài ra, trăm ngàn môn phái đều tuyên bố là độc đáo, hữu hiệu. Nhưng có mấy chục loại quyền với quyền kỹ sáng tạo được tính mới mẻ và thực dụng trong vận động chiến đấu của thân thể? Có mấy loại luyện tập đủ tính cách mạng, cải thiện và phát huy bản năng chiến đấu? Trong phạm vi bản đồ giao lưu quyền thuật rộng lớn của Trung quốc, đa số quyền sĩ trọng bảo thủ, ẩn cư, lấy bế tắc tin tức để duy trì cảm giác thần bí. Cứ thế mãi, trong quyền thuật, khái niệm, nguyên lý và phương pháp chỉ là tên gọi trong ký ức, sẽ có rất nhiều đạo lý triết học cứng nhắc, sẽ có nhiều động tác nghi thức cổ quái không liên quan đến công phòng.

Nếu có thể bỏ đi những phong bế tông phái, tạo nhân tố có thể "trọng phục phát minh", dùng phương pháp khoa học tiến hành qui nạp, thì lập tức võ thuật Trung quốc sẽ hiện ra không to lớn đến thế. Mà các môn phái quốc thuật tu tập “to lớn đến thế”, khi gặp cường địch quyết đấu thì sẽ nhất loạt biến thành "Quyền kích + trắc đoán + bão suất" (quyền anh + đá ngang + vật), thậm chí đánh nhau như nông dân. Lúc đó thì hàng ngàn môn phái võ thuật của dân tộc Trung hoa đâu rồi. Tuy chúng ta không thể nói “cái hộp quý” là “không hư” nhưng cũng không thể nói là “bác đại”.

Hoàng: Như vậy có thể nói, võ thuật Trung hoa không phải “tinh thâm”?

Triệu: Không, võ thuật và trung y học đều vận dụng triết học tiên Tần, những triết lý đông phương thần bí đó đối với giới tự nhiên và con người đều sản sinh ra ý tưởng không đạt tới gợi ý (khải kỳ), không thể nói không đủ tinh thâm. Tuy nhiên từ cổ tới nay, người hành nghề võ, sự tu dưỡng văn hóa, tố chất và trình độ, liệu có vượt qua người thường? Nếu không phải vậy, thì di sản văn hóa “tinh thâm” làm sao trong thời gian dài được lý giải và truyền tập? 2000 năm lại đây, Nho học trong thường dân biến thành Nho cứu, “tinh thâm” trong tay võ phu làm sao đảm bảo không bị dung tục hóa? Ngoài ra, có thể tập trung thể hiện lý luận quyền thuật tinh thâm trong giới võ thuật Trung quốc có địa vị thế nào? Một người học đấu quyền vô thuật, một chuyên gia võ thuật yếu không chịu được gió, hai người đó thế nào?Không nghi ngờ, người trước là tông sư, người sau là cò mồi. Còn nhớ, bên cạnh tuyển thủ thể dục ưu tú của cường quốc Liên xô luôn có các nhà sinh vật học, dinh dưỡng học… chỉ đạo. Vậy mà các dũng sĩ của chúng ta thì chỉ thích khua quyền tuyên bố: "Bất đổng thập yêu quyền lí chiếu dạng năng tấu nhân" (không hiểu 10 yêu cầu của quyền lý bắt chước vẫn có thể đánh người). Nguyên nhân chỉ có một: võ thuật của chúng ta từ triết học Đông phương và giáo trình vật lý sơ đẳng không đạt “tinh thâm”, một mặt nó làm người ta cảm thấy thâm thúy, hao phí tinh lực cả đời không đạt được những điều quảng cáo, điều kiện là mượn sức mạnh chân tay mà ăn nói lung tung.
Hoàng: Ông nói quá cực đoan rồi, còn có điểm phiến diện. Không biết đó là do ông thất vọng, coi thường võ thuật Trung hoa hay tâm lý trái ngược? Chúng ta xem xét võ thuật Trung hoa, cần từ các phương diện của xã hội loại người tiến hành phân tích, nghiên cứu toàn diên, chứ không chỉ thấy mặt đen tối.
Triệu: Chính xác mà nói, điều đó là do nhiệt tình của tối đối với võ thuật Trung hoa. Xin hỏi, người yêu võ thuật thì phải khẳng định võ thuật? Bác sỹ chỉ ra bệnh của bệnh nhân là không yêu quý bệnh nhân?
Hoàng: Điều đó còn cần xem bệnh nhân là bệnh bất trị hay không

Triệu: Chẳng lẽ ngày nay bệnh của võ thuật Trung hoa là không chữa trị được? Không có thuốc chưa hay sao? như vậy cần tránh nghe yếu điểm và nguyên nhân? Sợ hãi vậy thì chọn cách đeo mặt nạ? Chí ít có 2 cách biểu đạt, 1 là yêu cha mẹ, tức trung thuận, khiêm tốn và thông cảm, loại khác là đối với người con gái ta yêu, cần thẳng thắn khuyên răn, chỉ bảo. Quan trọng là anh đem võ thuật thành tượng cha mẹ, hoặc là biến thành công cụ để đề cao năng lực nào đó của con người. Ngày nay võ thuật cần nịnh nọt hay phê bình? Nếu cần cả 2, tôi nghĩ nõ đã nghe qua nhiều "Bái niên dụng ngữ” (lời chúc tụng), nó cần nghe những lời nhận xét cực đoan mà phiến diện.

Triệu: Có lẽ yếu điểm lớn nhất của võ lâm Trung quốc chính là chưa từng thừa nhận tự mình khuyết hãm, tranh cãi học thuật một hồi thì biến thành công kích và bức hại cá nhân. Thế mà, một cao thủ quyền thuật hay một tuyển thủ ưu tú một hạng mục vận động nào đó mà thất bại ở một giả thi đấu lớn toàn quốc hoặc quốc tế sẽ bị quần chúng trách mắng, bình luận viên hoặc chỉ đạo viên phê phán, đánh giá. Chỉ có những thiện nam tín nữ không khai hóa mới có hành động điên cuồng diệt dị giáo đồ…
Hoàng: Truyền thống quyền thuật có thể chế, sắc thái tông phái, nhưng không phải tôn giáo. Suy cho cùng nó không giống Phật giáo, Đạo giáo, Nho giáo, cũng không giông Cơ đốc giáo, Hồi giáo.

Triệu: Anh nói tới một số tôn giáo cổ nổi tiếng, tuy nhiên hoàn cảnh cận đại của tôn giáo không giống. Đặc điểm của tôn giáo cân đại là xu hương tiểu hình hóa. Từ đời Thanh đến nay Bạch liên giáo, Bát quái giáo, Nhất trụ hương giáo, Thiên lý hội, Nhất quán đạo, Nghĩa hòa quyền… như măng mọc sau mưa xuân. Đồng thời, các hệ phái võ thuật phân hóa nhiều, thời kỳ cao trào tiểu hình hóa. Đặc trưng khác của tôn giáo cận đại là không giống tôn giáo trong quá khứ, lấy thần thoại, lịch sử và quan điểm triết học làm kinh điển, dùng người hoặc thần được nhân cách hóa làm ngẫu tượng. Tôn giáo cận đại sùng bái thần bí vô hình trong tự nhiên, đồng thời thích kết hợp với một số kỹ nghệ thực dụng, như vậy, loại tín ngưỡng nào đó kết hợp với võ thuật, hình thành ngũ hoa bát môn quyền thuật; loại tín ngưỡng nào đó kết hợp với thuật dưỡng sinh, hình thành khí công. Cũng vậy, võ thuật bị súng ống thay thay thế địa vị chủ yếu trên vũ đài quân sự, nhưng vẫn chưa chuyển biến đầy đủ thành loại hình thể dục làm mọi người thích thú, thời kỳ mê man rất cần tín ngưỡng chống đỡ. Thực tế, học giả bất tất vi “Tượng thiểu lâm tự giá dạng đích phật môn tịnh thổ chẩm yêu hội dựng dục xuất đồ thủ sát sinh đích quyền thuật" mà hại não cân. Bát quái giáo của Lâm Thanh huyết đao Tử cấm thành, chính là sản vật "Ngũ nữ truyền đạo" thư kết hợp với Mai hoa quyền. Nghĩa hòa đoàn cuốn qua Hoa bắc, dựa vào thần phù và quyền thuật chắp vá thành "Thần quyền" tụ họp quần chúng. Thêm nữa, có môn phái võ thuật truyền thống nào không có ngẫu tượng, nghi thức và thanh quy giới luật?

Hoàng: Tôn giáo là nhu cầu của xã hội, võ thuật biến thành một loại tôn giáo thì có gì xấu?

Triệu: Đúng vậy, tôn giáo có thể thành đất sống tín ngưỡng của loài người, có thể là sinh hoạt trọng yếu, chữa trị các vết thương tinh thần, tạo thành sự bảo hộ và quan tâm của đại gia đình. Tuy vậy, một loại tín niệm và nguyện vọng cường liệt, nếu là trần thế siêu việt, nó thành tôn giáo thuần túy tốt nhất. Nhưng nếu lâu dài chỉ loanh quanh với các loại kỹ thuật thực dụng nào đó, thì con người như uống phải thuốc độc, mông lung không phân biệt được hiện thực với hư ảo, làm cho con người với cảm giác chính nghĩa và thần thánh, làm những việc ngu xuẩn.
Trong giới võ thuật Trung quốc, những hiện tượng xấu xa như ngu trung, bảo thủ, khoe khoang, tông phái, bài dị, quốc túy chủ nghĩa, tranh giành giữa các môn phái vũ thuật, tương hỗ khinh thị, câu tâm đấu giác, với nhân sĩ võ đạo nội ngoại miệt thị, yếm ác, cảm nộ bất cảm ngôn đều có liên quan. Theo thiển ý của tôi, nhiệm vụ cấp bách của võ thuật Trung quốc là thoát khỏi tính tính tôn giáo, chân chính tiến nhập khoa học và thể dục vận động. Không cần chờ đến sau "chiến tranh nha phiến" mới nghĩ lại, cũng không cần chờ tới "Bát quốc liên quân" khiêu chiến trên lôi đài mới giật mình tỉnh giấc. Tôi đã viết về vấn đề này, anh có hứng thú thì xem xem, ngày mai chúng ta nói chuyện tiếp.

Ngày thứ 2

Hoàng: Hôm qua dương như chúng ta đã lay động tới cơ sở tín ngưỡng trong võ thuật Trung hoa từ xưa đến nay đối với tôi mà nói,võ công Trung hoa không huy hoàng như người ta tưởng tượng cũng không quan trọng, vì chúng tôi là thanh niên từ sâu trong lòng rất yêu thích võ thuật, thô tục mà nói, những học vấn có thể dùng để “đánh người”, đó chính là “kỹ kích tính” dùng bản năng chinh phục con người trong đánh nhau và huấn luyện đánh nhau, chỉ có vậy thôi.

Triệu: Đó là lời nói thật, anh không giống các quyền sư khác một mặt giả vờ đem “đánh người” thành nông cạn và tội nghiệt, mặt khác đường hoàng bàn về kỹ kích võ thuật, bàn về đại đạo triết học. Giả thiết có một môn quyền học, nội hàm mười mấy công pháp và vài chục thao lộ, tự xưng thiên hạ tối huyền bí, tối lợi hại, mà không bồi dưỡng được nhân tài, mọi môn đồ đều không dám một chút nghi ngờ những điều đã học, tự kiêu và cuồng tưởng ung dung luyện quyền đến hết đời, xin hỏi: anh có cảm tưởng gì về quyền phái đó?

Hoàng: Tôi có cảm giác như lừa gạt

Triệu: anh không cảm thấy ngày nay trong võ công Trung hoa lừa gạt quá nhiều? Có người lưu giữ tiên truyền đạo thuật, trò lừa bịp nơi cổ miếu, có người chơi khoa học hiện đại hoặc danh nhân dị vật, văn chương, anh chụp chiêu thức đẹp mắt.

Hoàng: Bỏ qua các vị đại sư bán cao da cẩu đi, “võ thuật Trung quốc có tính chiến đấu rất mạnh” là đủ rồi, tốt nhất chúng ta nói sâu về việc tổ tiên lưu truyền lại ký nghệ trên thế gian.

Triệu: Khoan đã, sự tình trong lịch sử tôi không thể vọng ngôn. Chỉ làvài chục năm gần đây, võ thuật Trung quốc biến đổi rất lừa bịp, tôi cho rằng chính cái gọi là “kỹ kích tính”
(tính chiến đấu). Thật không biết là ao nhiêu thanh niên bị dẫn dụ, đi vào ngả rẽ mà không thể tự thoát.

Hoàng: Nếu tôi nghe không nhầm, ông nói rằng công phu Trung quốc căn ản không có tính chiến đấu.

Triệu: Không tuyệt đối như vậy, một số kỹ pháp có hiệu quả chiến đâu cao và một số ẩn chứa tính chiến đấu. Nhưng có thể khẳng định, hiện nay tổng thể võ thuật Trung quốc thiếu tính chiến đấu. Nhìn từ chiến lược đấu võ toàn cầu, chúng ta mất năng lực cạnh tranh chiến đấu.

Hoàng: Thật khó tiếp thu, trước tiên chúng ta xem võ thuật thi đấu biểu diễn, sở học của một số học việ thể dục, sở luyện của đội võ thuật chuyên nghiệp hoặc nghiệp dư, quan sát võ thuật biểu diễn, biểu diễn võ thuật trong điện ảnh, các loại công phu Trung quốc đều là “hoa quyền tú thối”?

Triệu: Trong phát biểu công khai và tuyên truyền có thể không ai mong muốn hoặc dám công nhiên nói rằng: học việ võ thuật là “hoa giá tử”, nhưng một số võ sư “chính tông” truyền thống cũng không ai công nhận “kỹ kích tính”. Thậm chínhững người trong đội võ thuật mà luyện tập võ thuật truyền thống cũng khó tránh khỏi bị mỉa mai là “khoác áo quyền thuật truyền thống”.
Hoàng: Học viện võ thuật lấy taolu làm chủ, vậy mà, luyện tập taolu có thể nâng cao các tố chất vận động, từ đó có thể gián tiếp bồi dưỡng năng lực chiến đấu. Đồng thời, các động tác trong taolu đều mô phỏng động tác chiến đấu, chỉ cần tinh thục đơn luyện của taolu và đối luyện, khi thực dung đem chiêu thức “sách tán”, vậy có thể ứng phó trong chiến đấu không? Bởi vậy, không thể nói taolu của học viện võ thuật là không có tính chiến đấu.

Triệu: Nếu nói rằng luyện tập nâng cao được tố chất vận động đều hàm tính chiến đấu, thì bóng rổ, bơi lội, leo núi… đa số các môn thể dục vận động đều có thể coi là võ thuật. Chúng ta chỉ có thể hoàn toàn nhắm tới yêu cầu chiến đấu, chú ý phát triển trực tiếp một số tố chất chuyên dụng và kỹ thuật trong chiến đấu, mới có thể gọi là luyện tập chiến đấu. Mà taolu và một số công pháp, đả pháp không nằm trong phạm vi đó. “sách chiêu” hay “sách thủ”, tán thủ… chẳng qua taolu gia và ảo tưởng gia lý do và mượn cớ, thầy trò “thuyết thủ”, đồng môn “thính kình”… trường hợp thân thiện có thể dùng được, nhưng gặp trường hợp sinh tử, giác đấu vinh nhục, duy trì mười mấy phút đối đầu, thì không thể mang taolu ra dụng, trong khoảnh khắc cường lực va đập, ai có thể đem “xuyến châu” trong taolu ra sách tán, rồi chon lấy cái hợp lý nhất ra ứng phó. Kỳ thực, đánh nhau và tao lụ đối với luyện dụng là hai loại thần kinh khác nhau, một loại rèn luyện không thể thúc đấy một loại cải thiện. Thêm nữa, mỗi ngày đem hơn trăm chiêu thức nối lại mà luyện tập vài lần thì có tác dụng gì?
Hoàng: Đương nhiên là tinh hoa kỹ kích chân chính của võ thuật Trung quốc ở trong dân gian, trong võ thuật truyền thống. Trước mắt, quảng đại võ thuật gia hô hào “trọng thị kỹ kích”, “trọng thị khai quật truyền thống”, chú trọng chấn hưng võ thuật Trung hoa oai hùng.
Triệu: trước sau “cách mạng văn hóa”, học viện võ thuật lấy Trường quyền làm chủ, hành động cách mạng phá cũ lập mới do nhà nước tiến hành cưỡng chế, các môn võ thuật khác ị áp chế. Những người như chúng tôi bàn luận đến kỹ kích ị coi là “xúi giục làm mất trật tự trị an của xã hội”. Sau này, lệnh cấm được buông lỏng, lão quyền sư vì kỹ kích kêu oan.Học viện võ thuật bỏ qua một số giá tử, trơ chẽn đến dân gian khai quật, nhưng họ khai quật được gì? Bị những người tầm thường “thần hóa” tử thi, bản viết mốc meo, ăn nói lung tung lại cậy già lên mặt. Kỹ kích thực sự được trong thị không? Tôi không phủ nhận vấn đề một số người khai quật sợ hãi chiêu hiền nạp sỹ thì ảnh hưởng tới địa vị bản thân, nhưng tôi cảm thấy nguyên nhân chủ yếu là một số đến với đất võ thuật truyền thống Trung hoa đãi vàng thì chỉ gặp những cung điện và trầm tích ngày xưa.

Hoàng: truyền thống võ thuật cũng mất tính chiến đấu?

Triệu: truyền thống võ thuật chê học viện võ thuật “hoa giá tử”, nhưng cũng không dám nói rằng tự mình “chân công phu”. Học viện võ thuật tránh kỹ kích, võ thuật truyền thống truy cầu kỹ kích, nhưng truy cầu không có nghĩa là dồi dào. ."Trọng thị truyện thống kĩ kích" ngầm có ý tự mình trọng thị người ta. Hiện nay võ thuật truyền thống và học việ võ thuật đều lấy taolu làm chủ, thành quyền pháp giả cổ. Từ đả pháp nhìn, trong kỹ thuật công phòng đã tham tạp nhiều động tác có tính tượng trưng và nghi thức môn phái. Những động tác đó không có quan hệ đến kỹ kích. Từ công pháp nhìn, vẫn bảo lưu rất nguyên thủy, hiệu quả thao tập thấp, nói rằng tăng cường thực lực chiến đấu, nói thẳng là nhẫn tâm khổ hành và ma luyện. Hiện tại không biết bao nhiêu người khổ luyện võ thuật truyền thống, có ai dám đứng ra khiêu chiến giới quyền thuật quốc tế mà xưng vương. Nếu chúng ta công nhận tiên thiên nhân chủng của chúng ta không đạt, thế thì không thể không công nhận những vinh quang của về mặt chiến đấu của võ thuật truyền thống dân gian đã là lão ngưu phá xa, vỡ thành trăm mảnh.
Nguyễn Hoàng Quân
taijiquanclub@gmai.com
01287050579
Quan
Super Administrator
Super Administrator
 
Bài viết: 1148
Ngày tham gia: Chủ nhật 21/12/03 14:57

Quay về Thông tin tư liệu

Ai đang trực tuyến?

Đang xem chuyên mục này: Không có thành viên nào đang trực tuyến1 khách

cron