Huyền thoại của những Huyền thoại, Võ sư Oyama

少林寺 - Shàolínsì

Huyền thoại của những Huyền thoại, Võ sư Oyama

Gửi bàigửi bởi internal » Thứ 2 25/06/07 22:36

Thế kỷ 20, làng võ thế giới xuất hiện một con người kỳ tài, một kỳ nhân của võ lâm, ông đã lập nên rất nhiều kỳ tích và một trong số đó là việc hạ 52 con bò rừng bằng tay không, ông chính là :

Võ sư Masutatsu Oyama
* Sự khởi đầu sớm sủa:

Masutatsu (Mas) Oyama thuở nhỏ tên là Yong I Choi, sinh ngày 27 tháng 7 năm 1923 tại một ngôi làng nhỏ không xa Gunsan, miền nam Triều Tiên . Khi còn khá nhỏ, ông đã được gửi tới sống trong nông trại của chị gái mình ở Mãn Châu, miền nam Trung Hoa . Năm 9 tuổi, ông bắt đầu học một loại hình võ công Trung Hoa gọi là Thập Bát Thủ từ một ông thầy Lý lúc đó đang làm việc ở nông trại . Khi Oyama về Triều Tiên năm 12 tuổi, ông tiếp tục luyện tập võ Triều Tiên .

Năm 1938, khi 15 tuổi, ông đến Nhật Bản tập luyện để trở thành một phi công, thành một người giống như thần tượng của ông lúc đó: Phi công chiến đầu đầu tiên của Triều Tiên . Tự lực cánh sinh ở tuổi đó thật là khó, đặc biệt là đối với một người Triều Tiên ở Nhật và kế hoạch luyện tập trở thành phi công bị dẹp sang một bên .

* Gichin Funakoshi :

Ông đã bỏ ý định trở thành phi công nhưng vẫn tiếp tục tập luyện võ công: đó là 2 môn Nhu Đạo và Quyền Anh . Và một ngày ông chú ý tới vài sinh viên đang tập Không Thủ Đạo Okinawa. Môn võ này rất hấp dẫn ông và ông đã đến luyện tập tại võ đường của võ sư Gichin Funakoshi ở Đại học Takushoku, nơi ông đã học môn võ mà ngày nay được biết đến với cái tên : Tùng Đào Quán Không Thủ Đạo .

Sự tập luyện của ông tiến bộ đến mức khi 17 tuổi, ông đã đạt Nhị đẳng huyền đai và khi gia nhập quân đội Thiên Hoàng năm 20 tuổi, ông đã là một võ sư Huyền đai tứ đẳng . Lúc này ông cũng quan tâm tơi những điều thú vị trong môn Nhu Đạo và sự tiến bộ của ông trong môn võ này cũng gây ngạc nhiên không kém : đến khi ngừng tập Nhu Đạo, chưa đầy 4 năm sau khi bắt đầu tập luyện, ông đã được nhận Tứ đẳng Huyền đai .
So Nei Chu :

Sự thất bại của Nhật Bản và sự khinh miệt sau đó của những kẻ chiếm đóng dường như là quá đủ đối với Oyama, con người lúc đó đã gần như tuyệt vọng . Rất may cho chúng ta, võ sư So Nei Chu đã xuất hiện trong cuộc đời ông . Võ sư So, một người Triều Tiên khác (cùng quê với Oyama) sống ở Nhật, làm một trong những người có thế lực nhất của Cương Nhu Không Thủ Đạo của Nhật lúc đó . Ông nổi tiếng cả về sức mạnh thể chất và sức mạnh tinh thần của mình . Ông là người đã khuyến khích Oyama công hiến cuộc đời cho Võ Học . Ông cũng chính là người đã gợi ý cho Oyama nên ẩn cư để tránh xa phần còn lại của thế giới trong 3 năm trong khi luyện tập võ công và khí công .

* Luyện tập trên núi :

Khi 23 tuổi, Mas Oyama gặp Eiji Yoshikawa, tác giả của tiểu thuyết Musashi, được viết dựa trên cuộc đời và những chiến công của võ sĩ Samurai nổi tiếng nhất Nhật Bản . Cả cuốn tiểu thuyết lẫn tác giả của nó đãn giúp Oyama học về Samurai, truyền thống Võ sĩ Đạo và ý nghĩa của nó . Cùng năm đó, Oyama tới núi Minobu ở quận Chiba, nơi Musashi đã xây dựng phái Nhị Đao của ông, đây là một loại kiếm pháp . Oyama nghĩ rằng đây là một nơi tốt để bắt đầu sự tập luyện khắc nghiệt mà ông đã đặt kế hoạch cho mình . Trong những thứ ông mang theo có một bản sao của cuốn tiểu thuyết của Yoshikawa. Một sinh viên tên là Yashiro cũng đi với ông .

Sự cô độc thật là một cảm giác nặng nề và 6 tháng sau, Yashiro bí mật bỏ đi trong đêm . Điều này càng trở nên khó khăn hơn với Oyama, người muốn trở về với thế giới văn minh hơn bao giờ hết . So Nei Chu đã viết cho ông và nói rằng ông nên cạo hết lông mày của mình để từ bỏ sự khát khao đó . Chắc chắn ông sẽ không muốn bất cứ ai nhìn thấy mình trong bộ dạng như vậy . Bức thư này và những bức thư khác đã thuyết phục Oyama tiếp tục, và ông đã quyết tâm trở thành võ sư Không Thủ Đạo mạnh nhất Nhật Bản .

Tuy nhiên không lâu sau, người bảo trợ của ông đã bảo cho ông biết rằng ông ta không còn khả năng chu cấp cho ông nữa, nên sau 14 tháng ẩn cư, ông đã kết thúc sự cô độc của mình .

Vài tháng sau, năm 1947, Oyama vô địch nội dung Không Thủ Đạo tại đại hội Võ Thuật Nhật Bản lần thứ nhất sau chiến tranh thế giới thứ hai . Dù vậy, ông vẫn cảm thấy trông trải vì chưa hoàn thành 3 năm ẩn cư . Ông đã quyết định cống hiến cuộc đời cho môn Không Thủ Đạo . Nên ông đã khởi đầu lại một lần nữa , lần này là ở núi Kiyozumi, cũng ở quận Chiba . Địa điểm này ông chọn vì cảnh quan của nó có ích cho việc tập luyện khí công .

Thời gian này, ông tập luyện rất nghiêm túc : 12 giờ một ngày và không nghỉ ngày nào, đứng dưới các thác nước lạnh, chặt đá cuội ở sông suôi bằng tay không, sử dụng các cây cối như makiwara (thanh gỗ chôn xuống đất để đẩm trong môn Không Thủ Đạo), nhảy qua những cây mọc nhanh hàng trăm lần mỗi ngày . Mỗi ngày cũng bao gồm cả việc nghiên cứu về những đặc trưng cổ điển trong Võ thuật cổ truyển, Thiền và Triết học .

Sau 18 tháng, ông hạ sơn, hoàn toàn tin tưởng bản thân và có thể điều khiển cuộc đời của ông . Sẽ không bao giờ ông bị ảnh hưởng quá nhiều bởi xã hội xung quanh nữa (mặc dù thật đáng tin tưởng để nói rằng những hoàn cảnh của ông sau đó không còn gì đau buồn nữa).
* Những con bò, những cuộc thách đấu, và Thánh Thủ :

Năm 1950, Sosai (có nghĩa là người sáng lập) Mas Oyama bắt đầu kiểm tra ( và chứng minh ) sức mạnh của ông bằng việc chiến đấu với những con bò tót . Tất cả, ông đã đánh với 52 con bò, 3 trong số chúng bị chết ngay lập tức và 49 con khách bị gãy sừng với cú chặt cạnh bàn tay . Thật là sau khi nói rằng tất cả những điều đó đều dễ dàng đối với ông . Oyama thích nhớ rằng chiến tích đầu tiên của ông đã được thể hiện với một con bò hung dữ . Năm 1957, ở tuổi 34, ông đã gần như bị giết ở Mexico khi một con bò vòng ra sau lưng và húc ông . Oyama bằng cách nào đó đã cố gắng hạ con bò và chặt gãy sừng nó . Ông đã phải nằm liệt giường 6 thàng trongkhi chờ những vết thương chí mạng hồi phục . Tất nhiên là ngày nay, các tổ chức về quyền động vật sẽ có cớ để than phiền về sự chứng minh sức mạnh của ông, tuy nhiên dù sao thì những con thú này cũng đã được định kế hoạch để đi vào lò mổ .

Năm 1952, ông đến Mỹ trong 1 năm, biểu diễn môn Không Thủ Đạo của ông trực tiếp trên truyền hình quốc gia . Suốt vài năm sau đó, ông đã chấp nhân tất cả các lời thách đấu, kết quả là ông đã giao đấu với 270 người khác nhau . Phần lớn trong số họ bị hạ chỉ với một cú đấm !!!. Một trận đấu không bao giờ kéo dài quá 3 phút và hiếm khi kéo dài hơn vài giây !!!. Cách chiến đấu của ông thật đơn giản - ông vượt qua bạn, thế thôi .

Nếu ông đánh bạn, bạn sẽ bị hạ gục . Nếu bạn đỡ một cú đá vào sườn, tay bạn sẽ bị gãy hay trật khớp . Nếu bạn không đỡ, bạn sẽ bị gãy xương sườn . Ông trở nên được biết đến với biệt danh Thánh Thủ , một bằng chứng sông cho câu cách ngôn của giới võ lâm Nhật Bản : Ichi geki hissatsu hay "Nhất chưởng tất sát" . Đối với ông, đây là mục đích chân chính của kỹ thuật Không Thủ Đạo . Các động tác chân đẹp mắt và các kỹ thuật phức tạp chỉ là thứ yếu (dù vậy, ông cũng nổi danh với uy lực của những cú đá tầm thượng đẳng).

* Võ đường Oyama:

Năm 1953, Oyama mở "võ đường" đầu tiên của ông, một bãi cỏ bỏ không ở Mejiro, Tokyo . Năm 1956, võ đường đúng nghĩa đầu tiên được mở tại một sân khấu Ballet cũ phía sau Đại học Rikkyo, cách 500 m so với vị trí hiện nay của Đại Võ Đường ở Nhật . Tới 1957, có 700 thành viên tại võ đường, nhiều người đã bỏ đi do không chịu được sự khắc nghiệt trong tập luyện .

Những người thuộc các trường phái khác cũng đến tập ở đây, họ tập đối kháng toàn diện (Jissen Kumite). Một trong những người dạy ở đây, võ sư Kenji Kato nói rằng họ sẽ phát hiện những điều hay từ các môn phái khác và sẽ tiếp thu bất cứ chiêu thức nào mà " có ích trong thực chiến " . Đây chính là cách phát triển của Không Thủ Đạo của Oyama. Ông học các kỹ thuật từ mọi môn võ và không bao giờ bó buộc mình chỉ với môn Không Thủ Đạo .

Thành viên võ đường Oyama rất chú trọng đối kháng, coi đó là điều chủ yếu của việc luyện tập, nên họ quan tâm tới đánh và bị đánh . Họ chỉ cấm một vài điều như lòng bàn tay, gót chân và khửu phải được quấn vải . Đối với họ, tấn công vào đầu là điều bình thường, chộp, ném và tấn công vào hạ bộ cũng là bình thường . Giao đấu vòng tròn 1 lượt cho đến khi nào 1 người hét to lên chịu thua . Những vết thương là chuyện thường ngày và tỉ lệ bỏ đi là rất cao ( > 90 % ). Họ cũng chẳng có nghi thức do gi (chào) và họ mặc mọi thứ mà họ có .


(Sưu tầm)
Hoạ Hổ Hoạ Bì - Nan Hoạ Cốt
Tri Nhân Tri Diện - Bất Tri Tâm!!!
Hình đại diện của thành viên
internal
Thành viên rất tích cực
Thành viên rất tích cực
 
Bài viết: 381
Ngày tham gia: Thứ 7 14/04/07 18:21
Đến từ: Tobe or not Tobe

Quay về Thiếu Lâm

Ai đang trực tuyến?

Đang xem chuyên mục này: Không có thành viên nào đang trực tuyến1 khách